(Sony, 5m10d, made with VivaVideo, from mẹ Sony with love)
Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016
Sony
... trái tim mẹ tan chảy vì nụ cười của con <3
(Sony, 5m10d, made with VivaVideo, from mẹ Sony with love)
(Sony, 5m10d, made with VivaVideo, from mẹ Sony with love)
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016
Lọng cọng (31)
Thỉnh thoảng tôi lại muốn bắt đầu viết một cuốn sách về tình yêu sâu đậm lâm li hỉ nộ ái ố khắc cốt ghi tâm khiến nhiều người rơi nước mắt. Nhưng rồi lại thôi. Bởi tôi cuối cùng cũng nhận ra rằng. Cuộc tình khắc cốt ghi tâm nhất trong cuộc đời mỗi người vốn dĩ kiếm tìm chính là khoảnh khắc mỗi buổi sáng tỉnh giấc và thấy nhịp thở bình yên của người bên cạnh khiến mình hạnh phúc. Sự thanh thản ấy mới thực sự là một cuộc tình khắc cốt ghi tâm!
(sưu tầm)
Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015
21.12
"Một người phụ nữ, điều quan trọng nhất là phải sống thật tốt. Chỉ cần sống tốt, tất cả những uất ức, thiệt thòi, tất cả những tổn thương, khinh khi phải chịu đựng trước đây, tất cả ân tình yêu hận sau này có một ngày đều trở nên nhẹ nhàng.
Những đau đớn từng chịu, những giọt lệ từng rơi chỉ là sự rèn luyện không thể tránh khỏi trong cuộc đời."
Những đau đớn từng chịu, những giọt lệ từng rơi chỉ là sự rèn luyện không thể tránh khỏi trong cuộc đời."
(sưu tầm)
Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015
Bình tĩnh!
Một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh, xô mạnh cô.
Bất bình, anh thanh niên kia hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình.
Cô mỉm cười và trả lời: “Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế! Có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi.”
Đó là câu trả lời mà chúng ta phải xem như khẩu hiệu viết bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử của chúng ta hằng ngày ở khắp nơi.
Nếu chúng ta ý thức rằng cõi đời tạm dưới thế thật ngắn ngủi thì cãi cọ tầm phào vừa làm mất vui, vừa làm mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.
Có ai làm mình tổn thương?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Dù người ta có gây ra cho mình buồn phiền gì chăng nữa, xin nhớ rằng có đi chung với nhau lâu đâu!
Chúng ta nên ăn ở hiền lành. Ấy là đức tính không đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược, nhưng là lòng cao thượng.
Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được.
Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!
Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không!
(sưu tầm)
Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015
Lọng cọng (30)
Có những người như rừng, đi sâu mãi mà không hiểu hết, kỳ diệu và bí
ẩn. Có những người như ngôi nhà, bình dị như nhà mình, dễ hiểu và an toàn. Thỉnh thoảng vào rừng thăm thú cũng hay, nhưng cuối ngày ai cũng muốn về nhà.
(sưu tầm)
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015
Một thời để yêu
...
Tình là một lần được mơ
Mơ trong bóng đêm lẻ loi
Có những chiếc lá úa rơi
Rơi chơi vơi vào trời tối
Tình là một lần được mơ
Mơ trong bóng đêm lẻ loi
Có những chiếc lá úa rơi
Rơi chơi vơi vào trời tối
...
Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015
Sự phản bội không làm tổn thương bạn...
Bạn luôn nghĩ rằng mình bị tình cảm làm tổn thương, thế nhưng thực ra người có thể làm tổn thương đến bạn, vĩnh viễn chỉ có bản thân bạn mà thôi. Vậy nên, cảnh giới cao nhất của một con người, không phải là toàn tâm toàn ý để yêu một người, mà là tự mình sống tốt cuộc đời của mình, đừng phụ thuộc vào bất kỳ một ai."
(Sưu tầm)
Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015
Lòng người vẫn thường thay đổi...
"Lòng người vẫn thường thay đổi, nhưng nhờ thế, bạn học được cách buông bỏ. Cuộc đời thường không như ý, nhưng nhờ thế, bạn học được cách trân trọng điều mình đang có. Sự lừa lọc vẫn thường xảy đến, nhưng sau rốt, bạn học được rằng chỉ nên tin bản thân mình. Và đôi khi, điều tốt đẹp sẽ tan vỡ nhưng là để mang điều tốt đẹp hơn trở về."
(Marilyn Monroe)
(Marilyn Monroe)
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015
Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015
Con nít
Cô ba bị cảm cả tuần lễ hông hết mà tụi nó cứ theo dụ đi bơi hoài. Nhỏ Chi nó nói dzầy "cô ba bị bệnh thì cô ba ngồi trên bờ điii! để tụi con xuống hồ bơiii". Nghe dzậy, bữa nay chủ nhật cô ba bèn bấm bụng chở tụi nó đi bơi. Trời lạnh teo, hồ bơi cũng dzắng teo, chỉ có hai đứa nó và quá chời lá cây rụng dưới hồ. Cái thằng Hiển, hổng biết học ở đâu mà nói "để Hiển làm vệ sinh môi trường cho!". Cái hai đứa nó cũng rảnh lắm lội lội dzớt dzớt mấy cái lá cây một hồi cái hồ sạch boong. Cái có chú cứu hộ đi lại, cười cười, khen hai đứa giỏi quá, đỡ cho chú, lát chú khỏi cần làm nữa... xong cái chú đứng hỏi han hai đứa mấy tuổi, có đi học hôn, nhà ở đâu... xong cái trước khi quay đi chú còn cám ơn lần nữa làm hai đứa nó nở lỗ mũi dzữ dzội, nhất là nhỏ Chi. Cái thằng Hiển đi lại hỏi nhỏ nhỏ "ủa chị X, nãy giờ chú này khen hoài dzậy mai Hiển dzới con Chi có được lên báo hôn??". Cô ba cười haha "ờ, muốn lên báo hả? mai chị X cho tụi bây lên trang nhất báo của chị X!". Nó cười híp mắt "ờ, lên phây búc của chị X chứ gìii" ;).
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015
Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015
Lọng cọng (28)
SG, những ngày lạnh.
Em bị cảm nặng, chỉ muốn nằm bẹp một chỗ, mà e ngại tim sẽ đau mắt sẽ sưng nên gắng gượng tới lui đây đó. Trưa nay, đi mua cháo bên Đề Thám, dừng đèn đỏ ngay chỗ mình chia tay hôm trước, em rẽ trái anh rẽ phải, em khóc.
Em khóc, chỉ vỏn vẹn trong bốn mươi giây đèn đỏ, rồi quẹt nước mắt, đi tiếp. Cũng tại, em lỡ hứa với lòng, sẽ chẳng có ai, kể cả anh, có thể thấy em rớt thêm giọt nước mắt nào, trừ phi có lý do chính đáng.
Mà giờ kể ra, thì, có lý do nào chính đáng đâu.
Chẳng qua, em thương mình buổi tối nọ, còn cam tâm ngồi yên đó, ngó xa xăm, kể anh nghe về mối tình đầu. Chẳng chút liên quan. Hay nói đúng ra, đoạn liên quan nhất, em lược bỏ mất tiêu rồi.
Chẳng qua, em bây giờ, không ưa ủy mị, cũng chẳng màng thứ gọi là khổ nhục kế, của bất kỳ ai. Những tháng ngày u ám đã qua, em muốn quên, chỉ mong mình thanh thản sống những ngày tươi đẹp này. Được mất thắng thua có là gì?
Chẳng qua, em thương mình đêm đó gió lạnh, chưa đi qua khỏi ngã tư này, tay đã run môi đã tím.
Chẳng qua, em thương anh đêm đó gió lạnh, đường xa, càng thêm xa...
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015
Lọng cọng (27)
Mười tám tuổi, tập tành chát chít, có lần vô vietfun còn cãi tay đôi với khứa nào đó ra sức nói xấu thậm tệ đám đầy tớ của mình. Ba mươi tám tuổi mới biết, cuộc đời này vẫn đẹp, nhưng đám đầy tớ của mình, bây giờ, nói thiệt lòng, tụi nó thúi-nát dzữ lắm rồi!
Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015
Nửa tháng giêng
Em muốn viết một vài dòng để mai này còn có lúc nhớ lại, mà chẳng nhín được chút thời gian nào ngồi xuống, đành phải vừa đi vừa hít nhiều hơi thật sâu để tận hưởng cho đáng những ngày tươi đẹp này ;)
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015
Ơn giời, ba mươi tám của mình tới rồi ;)
(note cũ có chỉnh sửa post fb nhân sn 38)
1. Mười tám tuổi, cứ tưởng mắt mình mãi sáng, môi mình mãi mềm, da mình mãi láng, tóc mình mãi dài. Ba mươi tám tuổi, ai ngờ mắt mình đã sâu, môi mình đã trầm, da mình đã sạm, tóc mình đã ngắn đi (còn rụng nữa :))
2. Mười tám tuổi, cứ tưởng cuộc sống dễ dàng, mình đã luôn tin vào lẽ phải và công bằng. Ba mươi tám tuổi mới biết cuộc đời này dù đẹp đẽ vẫn còn có vô vàn điều phi lý và bất đắc ý.
3. Mười tám tuổi, mình cứ nghĩ những giấc mơ đẹp đẽ sẽ luôn thành hiện thực. Ba mươi tám tuổi mới biết có những giấc mơ mãi mãi cũng chỉ là giấc mơ. Nhưng, mình không buồn, bởi mình ưa khích lệ người khác "hãy cứ mơ cho đến khi giấc mơ của bạn thành sự thật".
4. Mười tám tuổi, mình cứ luôn tìm cách che đậy những yếu điểm của mình, tưởng như cả thế giới sẽ sụp đổ khi có ai đó nhìn thấy nó. Ba mươi tám tuổi mới biết, cuộc đời thật dễ chịu khi ta biết chấp nhận những yếu điểm của mình, và cả của người khác ;)
5. Mười tám tuổi, cứ nghĩ mình phải cố gắng diễn đạt, tận tâm giải thích mọi thứ thì người khác mới có thể hiểu mình. Ba mươi tám tuổi mới nhận ra, im lặng để người khác tự cảm nhận cũng là một cách ta tôn trọng họ, và "không nói gì cũng là một cách nói".
6. Mười tám tuổi, mình nghĩ là mình hạnh phúc khi có được sự ngưỡng mộ của người khác. Ba mươi tám tuổi mới biết, sự ngưỡng mộ của mình đối với chính mình mới là quý giá nhất.
7. Mười tám tuổi, cứ nghĩ rằng mình đủ sức để nắm giữ một tình yêu. Ba mươi tám tuổi, trải nghiệm sóng gió, mới biết, dù khó khăn, mình cũng sẵn sàng để cho nó ra đi, nếu nó thật sự muốn ra đi ;)
8. Mười tám tuổi, mình hơi nông nổi, khờ khạo, cứ làm mọi việc mình muốn để khẳng định mình. Ba mươi tám tuổi mới biết, chữ nhẫn đáng giá biết dường nào, và rằng, "mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời".
9. Mười tám tuổi, đôi khi, mình cứ chê cười khó chịu với những khác biệt của người khác. Ba mươi tám tuổi mới biết, tôn trọng sự khác biệt của người khác, đôi khi, là một quyết định khó khăn nhưng cực kỳ đúng đắn.
10. Mười tám tuổi, cứ nghĩ mai này mình có tiền có cơ hội sẽ chu du đây đó khắp bốn phương thiên hạ. Ba mươi tám tuổi mới biết, có một nơi, gọi là nhà, để đi đâu rồi cũng được trở về, mới là sướng nhất.
11. Mười tám tuổi, mình nghĩ mình có cả một tương lai tràn trề ở phía trước. Ba mươi tám tuổi, mình nhận ra mình chỉ còn một nửa tương lai và một nửa quá khứ song hành với nhau, không dễ gì bỏ cái nào bắt cái nào ;)
12. Mười tám tuổi, mình cứ tưởng mình mãi mãi chỉ tin vào những điều tận mắt thấy. Ba mươi tám tuổi, mình càng lúc càng thấm thía câu "phúc cho ai không thấy mà tin".
<3 <3
(CHMX, tháng 1/2015)
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
Nghỉ lễ
Nghỉ lễ, ai gặp hỏi xã giao có đi đâu chơi hôn, cô ba nhỏ Chi cũng lắc
đầu. Thói quen mấy chục năm rồi hổng bỏ được ;). Với cô ba nó, nghỉ lễ, chỉ có một vài niềm dzui lớn lao đáng để tận
hưởng: một là tự mình dọn dẹp cho căn phòng nhỏ có cái "viu" ngó ra
Pullman, hai là dzô bếp nấu món khoái khẩu của mình, và ba là chiều năm giờ rưỡi
được đi nhà thờ ;).
Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014
Còm-măng
Mấy bữa trước, có cái báo mạng tổng hợp 10 cái còm-măng (của độc giả) thu hút (độc giả) nhất năm 2014, chứng tỏ bây giờ còm-măng cũng có cái giá của còm-măng nha ;).
Em, rảnh rảnh cũng ưa đọc tin tức thời sự ở trên mạng. Đọc chơi chơi, đọc cho biết, đọc cho có chuyện bàn luận với mấy đứa em, đọc để thấy ở trên đời này chuyện quái quỷ gì cũng có thể xảy ra ;). Giờ, hầu như cái báo mạng nào cũng có thêm phần còm-măng bên dưới bài viết, dịch ra tiếng việt kêu là cái "ý kiến bạn đọc". Đọc phần tin xong em phải đọc thêm mấy cái còm-măng nữa mới đúng điệu. Còm-măng cũng có nhiều thể loại còm-măng. Không kể tới mấy cái ý kiến phân tích chuyên môn, tranh luận trái chiều, khen đẹp chê xấu, hoan hô cái hay chửi bới cái dở, em chỉ để ý tới mấy cái còm-măng tiếu lâm. Công nhận dân mình có người cũng vừa rảnh vừa tiếu lâm dzữ lắm nha ;)).
Như có cái chuyện cười toàn dấu nặng thì mấy cái còm-măng bên dưới cũng toàn dấu nặng rất tiếu lâm sáng tạo, kiểu như: bạn thật lợi hại, thuật lại mọi chuyện tựa chuyện thật, bội phục bội phục. Hay chuyện anh kia vô mục tâm sự kể lể chuyện nhiều lần bắt gặp vợ vô nhà nghỉ với tình nhân, ảnh rất đau khổ và bỏ qua hết lần này tới lần khác, nhưng lần này ảnh mong mọi người cho ảnh lời khuyên tốt nhất. Có nhiều người thắc mắc sao ảnh quá nhu nhược hèn nhát, có người móc méo tung hô ảnh là người đàn ông vĩ đại, xã hội nên tạc tượng ảnh, làm thơ sáng tác nhạc về ảnh như trường ca bất hủ về người đàn ông vĩ đại nhất quả đất này. Có cái còm-măng này hơi chính xác nhưng ít có ác lắm, nói ảnh có sừng rồi mà không thấy mọc chứng tỏ ảnh bị thiếu canxi trầm trọng, lời khuyên tốt nhất là nên ăn vôi cục hàng ngày thay cơm. Thiệt tình ;).
Lại nhớ cái hồi xảy ra vụ mặt đường Bình Lợi cứ ít phút thì phun trào lửa cao hơn một mét, dưới hố nước sôi sùng sục làm bà con xôn xao. Báo chí đua nhau làm phóng sự điều tra, các chuyên gia dự đoán nguyên nhân ì xèo. Nào là do hàm lượng khí mêtan cao bất thường, nào là do chất thải hữu cơ... Cuối cùng nguyên nhân được kết luận chính thức là do lớp cách điện của sợi cáp ngầm bị hở, dẫn tới chập điện, tóe lửa. Hehe, bà con vô còm-măng tấp nập. Có người trách móc mấy anh điện vừa chôn xong, anh nước lại đào lên rồi lấp, vài bữa lại thấy anh viễn thông xách cuốc ra đào lại rồi... hổng chập điện cũng uổng. Có người hoan hô các ban ngành có tinh thần trách nhiệm cao, điều tra nhanh kết luận đúng cho dân khỏi phập phồng.
Có anh nào đó ảnh nói ngay-từ-đầu-đọc-báo thấy hố phun lửa là ảnh đã nghĩ ngay tới cái vấn đề chập điện rồi... Và một cái còm-măng ngắn ngủn đáp trả ở ngay phía dưới cái còm-măng của anh này: chời ơi, sao hổng nói sớm?
Haha, tiếu lâm đúng kiểu Sài Gòn, em thích.
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014
Đừng đổ thừa
Sáng chợ đông. Quán bún bò ngoài chợ cũng đông. Có một chị lại phàn nàn với cô chủ quán sao bưng cho chỉ tô bún mà hổng có chén nước mắm chấm dzậy. Cô chủ quán nói có liền có liền, xong lấy chén ra rót miếng nước mắm, vắt miếng chanh, thêm muỗng ớt satế. Chị này đưa tay cầm chén nước chấm, quay lưng đi, xớn xác, đụng trúng chị kia, nước mắm văng tùm lum. Cô chủ quán có la lên "coi chừng" nhưng hông kịp nên nói thêm "thấy chưa!?". Rồi nhanh tay làm chén khác. Lần này, chị này vừa quay lưng đi chậm chậm vừa la bai bải, nói phong long dzậy đó "đi coi chừng đụng nè mấy má ơi". Có một dì lớn tuổi ngồi ngay đó thủng thẳng mà quyết liệt "hông, trước tiên em cầm đồ dễ đổ dễ bể trên tay, em đi đứng phải dòm trước ngó sau, chứ em nói người ta coi chừng em, sao được, chỗ chợ đông mà!?". Thấy dì can đảm nói ra điều ai cũng thấy phải mà hông dám (hoặc hông muốn) nói (hoặc lên tiếng), em note lại để nhớ (hoặc can đảm làm theo). Hết chuyện ;)
| hình cũ chụp chân dung con nhỏ cực kỳ mê bún bò ngoài chợ, giống y có ba nó ;) |
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
Nhớ mùa Giáng sinh
Trước Noel mấy bữa trời lạnh teo, chiều tối em còn xách tụi nhỏ đi bơi. Nhỏ bạn em gọi điện thoại, nghe nói em đang đi bơi, nó la làng, trời lạnh dzậy đi ngâm nước hổng sợ bệnh hả. Em cười hehe, sợ gì mà sợ, nước hồ ấm vô cùng, chiều tối vắng hoe có mấy người bơi rất thoải mái, tụi nó còn khoái nữa. Mà em khoái, với mấy em nó khoái là được rồi ;)
Ngày Noel, em dậy rất sớm, làm việc miệt mài tới sáu giờ chiều mới ngưng, chuẩn bị cho mấy em nhỏ xúng xính, tối cả nhà cùng nhau đi Lễ. Tới nhà thờ trước một tiếng đồng hồ mà nhà em chỉ dành được một dãy ghế phía bên cánh gà. Dòng người đổ về càng lúc càng đông tấp nập. Chưa tới giờ Lễ, hai đứa nhỏ bắt đầu quấy khóc, cô ba liền ẵm một đứa ra cổng đứng. Tự dưng muốn nhắn cho bạn A. một câu hỏi thăm. Bạn ấy trả lời ngắn ngủn: anh đang nhậu, kèm cái mặt cười. Tự dưng rớt nước mắt. Định nhắn lại nói anh không biết Chúa thương anh đến dường nào sao, mà sợ, lúc đó, A. sẽ không nghe thấy tiếng em giữa satan thập diện mai phục. Định sau này mới kể A. nghe, đêm đó cha P. từng là người quen của gia đình anh, lần đầu tiên giảng Thánh lễ Giáng sinh ở đây, Cha đã có bài giảng ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa. Định sau này sẽ kể A. nghe, em đây vẫn còn xúc động vô vàn mỗi khi nghe tiếng chuông ngân vang cùng lúc cả nhà thờ hát bài Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm... Hay, mỗi khi nghe bài hát kết lễ Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời...
Ngày Noel, em dậy rất sớm, làm việc miệt mài tới sáu giờ chiều mới ngưng, chuẩn bị cho mấy em nhỏ xúng xính, tối cả nhà cùng nhau đi Lễ. Tới nhà thờ trước một tiếng đồng hồ mà nhà em chỉ dành được một dãy ghế phía bên cánh gà. Dòng người đổ về càng lúc càng đông tấp nập. Chưa tới giờ Lễ, hai đứa nhỏ bắt đầu quấy khóc, cô ba liền ẵm một đứa ra cổng đứng. Tự dưng muốn nhắn cho bạn A. một câu hỏi thăm. Bạn ấy trả lời ngắn ngủn: anh đang nhậu, kèm cái mặt cười. Tự dưng rớt nước mắt. Định nhắn lại nói anh không biết Chúa thương anh đến dường nào sao, mà sợ, lúc đó, A. sẽ không nghe thấy tiếng em giữa satan thập diện mai phục. Định sau này mới kể A. nghe, đêm đó cha P. từng là người quen của gia đình anh, lần đầu tiên giảng Thánh lễ Giáng sinh ở đây, Cha đã có bài giảng ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa. Định sau này sẽ kể A. nghe, em đây vẫn còn xúc động vô vàn mỗi khi nghe tiếng chuông ngân vang cùng lúc cả nhà thờ hát bài Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm... Hay, mỗi khi nghe bài hát kết lễ Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









