Hiển thị các bài đăng có nhãn ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

21.12

"Một người phụ nữ, điều quan trọng nhất là phải sống thật tốt. Chỉ cần sống tốt, tất cả những uất ức, thiệt thòi, tất cả những tổn thương, khinh khi phải chịu đựng trước đây, tất cả ân tình yêu hận sau này có một ngày đều trở nên nhẹ nhàng.
Những đau đớn từng chịu, những giọt lệ từng rơi chỉ là sự rèn luyện không thể tránh khỏi trong cuộc đời."

(sưu tầm)


Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Bình tĩnh!


Một thiếu nữ đang ngồi trên xe buýt.
Một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh, xô mạnh cô.
Bất bình, anh thanh niên kia hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình.
Cô mỉm cười và trả lời: “Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế! Có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi.”
Đó là câu trả lời mà chúng ta phải xem như khẩu hiệu viết bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử của chúng ta hằng ngày ở khắp nơi.
Nếu chúng ta ý thức rằng cõi đời tạm dưới thế thật ngắn ngủi thì cãi cọ tầm phào vừa làm mất vui, vừa làm mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.
Có ai làm mình tổn thương?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Dù người ta có gây ra cho mình buồn phiền gì chăng nữa, xin nhớ rằng có đi chung với nhau lâu đâu!
Chúng ta nên ăn ở hiền lành. Ấy là đức tính không đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược, nhưng là lòng cao thượng.
Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được.
Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!
Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không!

(sưu tầm)

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Sự phản bội không làm tổn thương bạn...

"Sự phản bội không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là bạn quá để tâm đến chuyện đó. Chia tay không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hồi ức. Tình yêu đi đến đoạn kết không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hy vọng.

Bạn luôn nghĩ rằng mình bị tình cảm làm tổn thương, thế nhưng thực ra người có thể làm tổn thương đến bạn, vĩnh viễn chỉ có bản thân bạn mà thôi. Vậy nên, cảnh giới cao nhất của một con người, không phải là toàn tâm toàn ý để yêu một người, mà là tự mình sống tốt cuộc đời của mình, đừng phụ thuộc vào bất kỳ một ai."

(Sưu tầm)


Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Lòng người vẫn thường thay đổi...

"Lòng người vẫn thường thay đổi, nhưng nhờ thế, bạn học được cách buông bỏ. Cuộc đời thường không như ý, nhưng nhờ thế, bạn học được cách trân trọng điều mình đang có. Sự lừa lọc vẫn thường xảy đến, nhưng sau rốt, bạn học được rằng chỉ nên tin bản thân mình. Và đôi khi, điều tốt đẹp sẽ tan vỡ nhưng là để mang điều tốt đẹp hơn trở về."

(Marilyn Monroe)

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Ơn giời, ba mươi tám của mình tới rồi ;)

(note cũ có chỉnh sửa post fb nhân sn 38)

1. Mười tám tuổi, cứ tưởng mắt mình mãi sáng, môi mình mãi mềm, da mình mãi láng, tóc mình mãi dài. Ba mươi tám tuổi, ai ngờ mắt mình đã sâu, môi mình đã trầm, da mình đã sạm, tóc mình đã ngắn đi (còn rụng nữa :))
2. Mười tám tuổi, cứ tưởng cuộc sống dễ dàng, mình đã luôn tin vào lẽ phải và công bằng. Ba mươi tám tuổi mới biết cuộc đời này dù đẹp đẽ vẫn còn có vô vàn điều phi lý và bất đắc ý.
3. Mười tám tuổi, mình cứ nghĩ những giấc mơ đẹp đẽ sẽ luôn thành hiện thực. Ba mươi tám tuổi mới biết có những giấc mơ mãi mãi cũng chỉ là giấc mơ. Nhưng, mình không buồn, bởi mình ưa khích lệ người khác "hãy cứ mơ cho đến khi giấc mơ của bạn thành sự thật".
4. Mười tám tuổi, mình cứ luôn tìm cách che đậy những yếu điểm của mình, tưởng như cả thế giới sẽ sụp đổ khi có ai đó nhìn thấy nó. Ba mươi tám tuổi mới biết, cuộc đời thật dễ chịu khi ta biết chấp nhận những yếu điểm của mình, và cả của người khác ;)
5. Mười tám tuổi, cứ nghĩ mình phải cố gắng diễn đạt, tận tâm giải thích mọi thứ thì người khác mới có thể hiểu mình. Ba mươi tám tuổi mới nhận ra, im lặng để người khác tự cảm nhận cũng là một cách ta tôn trọng họ, và "không nói gì cũng là một cách nói".
6. Mười tám tuổi, mình nghĩ là mình hạnh phúc khi có được sự ngưỡng mộ của người khác. Ba mươi tám tuổi mới biết, sự ngưỡng mộ của mình đối với chính mình mới là quý giá nhất.
7. Mười tám tuổi, cứ nghĩ rằng mình đủ sức để nắm giữ một tình yêu. Ba mươi tám tuổi, trải nghiệm sóng gió, mới biết, dù khó khăn, mình cũng sẵn sàng để cho nó ra đi, nếu nó thật sự muốn ra đi ;)
8. Mười tám tuổi, mình hơi nông nổi, khờ khạo, cứ làm mọi việc mình muốn để khẳng định mình. Ba mươi tám tuổi mới biết, chữ nhẫn đáng giá biết dường nào, và rằng, "mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời".
9. Mười tám tuổi, đôi khi, mình cứ chê cười khó chịu với những khác biệt của người khác. Ba mươi tám tuổi mới biết, tôn trọng sự khác biệt của người khác, đôi khi, là một quyết định khó khăn nhưng cực kỳ đúng đắn.
10. Mười tám tuổi, cứ nghĩ mai này mình có tiền có cơ hội sẽ chu du đây đó khắp bốn phương thiên hạ. Ba mươi tám tuổi mới biết, có một nơi, gọi là nhà, để đi đâu rồi cũng được trở về, mới là sướng nhất.
11. Mười tám tuổi, mình nghĩ mình có cả một tương lai tràn trề ở phía trước. Ba mươi tám tuổi, mình nhận ra mình chỉ còn một nửa tương lai và một nửa quá khứ song hành với nhau, không dễ gì bỏ cái nào bắt cái nào ;)
12. Mười tám tuổi, mình cứ tưởng mình mãi mãi chỉ tin vào những điều tận mắt thấy. Ba mươi tám tuổi, mình càng lúc càng thấm thía câu "phúc cho ai không thấy mà tin".

<3 <3

(CHMX, tháng 1/2015)


Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Bơi qua một dòng sông


...sống hàm ơn sông chảy có mang nguồn

Tôi hỏi khí không phải: có ai đã từng bơi ngang qua một dòng sông chưa? Nếu có thì bạn thấy gì, nghĩ gì khi đến bờ bên kia?

Tôi bơi rồi, một dòng sông không lớn lắm. Nhưng cái cảm giác thì tôi nhớ mãi. Rợn người. Tôi nhớ cái nỗ lực tuyệt vọng để di chuyển khi dòng chảy cứ cuốn mình theo ý của nó, và cuối cùng, trong một phát kiến tuyệt vọng để mưu cầu sống sót, tôi đã buông tay theo nó, nương mình theo nó.

Nước ở bờ sông bao giờ cùng hiền hòa, hấp dẫn một cách lạ lùng. Những phủ dụ êm đềm dấu trong lòng một cuộn chảy mãnh liệt, mãnh liệt đến mức đã có lúc những kháng cự vô tình trở nên tai hại, phản lực vô hiệu. Nếu bạn nghĩ rằng bơi là một chuỗi hoạt động chủ động của cơ thể nhằm di chuyển trong và trên nước, thì bơi qua dòng sông không hề có nghĩa đó. Không hề.

Tôi bị cuốn đi. Cuốn đi xa đến mức để quay về điểm đối diện bờ sông mà tôi xuất phát, tôi đã đi bộ đến hơn nửa giờ. Mục tiêu là cái cây bên kia bờ, vậy mà tôi lên bờ ở một cái cây khác, cuối dòng. Dầu sao cũng thật may mắn vì đã lên được bờ.

Bơi ngang qua dòng sông. Nước cuộn dưới, sóng cuộn trên, dòng trôi xiết chặt tay chân, nước ép vào trong ngực...tôi trôi đi, tôi chấp nhận bị trôi đi. Tôi đến bờ và sống sót nhờ vào sự chấp nhận đó, có thể không dũng mãnh, có thể không đáng tự hào nhưng nó, chính sự chấp nhận bị cuốn đi đã giúp tôi qua bên kia bờ và sống sót, bình thường như bao người khác, trong một qui luật tự nhiên đến nghiệt ngã.

Một buổi sáng tôi thức dậy ở tuổi ba mươi bảy và tự hỏi: mình đã bị trôi bao lâu kể từ khi buông tay...

Có thể là mười, mười lăm năm rồi mình đã buông tay. Cái cây bên kia bờ ban đầu của mình bây giờ có lẽ ở xa lắm, mờ mịt lắm phía thượng nguồn...

Bạn thì sao?

(Đàm Hà Phú)

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Khi vẫn còn cơ hội


...
Có một số việc không có cơ hội làm, khi có cơ hội, lại không muốn làm.
Có những lời nói đã chôn giấu từ lâu trong lòng, không có cơ hội để nói ra, khi có cơ hội nói, lại không tài nào thốt nên lời.
Có những tình yêu không có cơ hội để yêu, khi có cơ hội rồi, đã không còn yêu nữa.
Có một số người không có cơ hội gặp, khi có cơ hội gặp, lại do dự, gặp nhau chẳng thà chưa gặp.
Có một số việc có rất nhiều cơ hội để làm, lại cứ hoãn lại ngày này qua ngày khác, lúc muốn làm lại phát hiện ra không còn cơ hội.
Có những lời nói có rất nhiều cơ hội để nói ra, nhưng nghĩ cứ để sau rồi nói ra, đến lúc muốn nói ra, cũng chẳng còn cơ hội nữa.
Có những tình yêu đã cho bạn rất nhiều cơ hội, lại không thèm để ý đến, đến lúc nhận ra thì đã chẳng còn cơ hội để yêu.
Có một số người có rất nhiều cơ hội để gặp nhau, nhưng luôn tìm cớ từ chối, lúc muốn gặp nhau thì chẳng còn cơ hội nữa.
...

(Trương Ái Linh)

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Chuyện người ở lại

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu "..."

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng.”

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình. Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi.”

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện. Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác. Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc. Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa trách nhiệm. Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được nên trân trọng người bên cạnh mình. Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn.

...
(st)


Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Đàn bà sao Kim

...
Đến lúc này tôi không thể chịu đựng được nữa. Sự kiềm chế của tôi ngày hôm đó cũng kém. Tôi tức giận vì cô ấy đã không gọi tôi. Tôi giận dữ vì cô ấy trách cứ tôi khi mà thậm chí tôi không biết là cô ấy đau. Sau vài lời qua tiếng lại khá nặng nề, tôi đi thẳng ra cửa. Tôi mệt mỏi, cáu kỉnh và đã nghe quá đủ. Chúng tôi đều đã đến ngưỡng của mình.

Sau đó một điều gì đó xảy ra và thay đổi cuộc đời tôi.

Bonnie nói: “Dừng lại, xin anh đừng đi. Đây là lúc em cần anh nhất. Em đang đau đớn. Những ngày này em không thể ngủ được. Xin hãy nghe em.” 

Tôi dừng lại một phút để lắng nghe.

Cô ấy nói: “John Gray, anh là một người bạn thất thường! Khi em là Bonnie ngọt ngào, đáng yêu thì anh ở đây với em nhưng khi em không như thế anh sẽ bỏ đi.” 

Rồi cô ấy dừng lại, và mắt cô ấy đẫm lệ. Cô ấy nói khi giọng đã lạc đi: “Lúc này đây, em đang đau đớn. Em chẳng có gì để trao cho anh, nhưng đây là lúc em cần anh nhất. Xin anh hãy đến đây và ôm em. Anh không cần phải nói gì. Em chỉ cần cảm thấy vòng tay anh đang ôm em. Xin anh đừng đi.” 

Tôi tiến lại gần và ôm cô ấy trong im lặng. Cô ấy đã khóc trong tay tôi. Vài phút sau, cô ấy cảm ơn vì tôi đã không bỏ đi. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy chỉ cần cảm thấy tôi đang ôm cô ấy.

Vào giây phút ấy, tôi bắt đầu nhận ra ý nghĩa đích thực của tình yêu - tình yêu vượt mọi hoàn cảnh. Tôi luôn nghĩ mình là người có tình. Nhưng cô ấy nói đúng. Tôi là một người bạn đời thất thường phụ thuộc vào hoàn cảnh. Khi cô ấy hạnh phúc và vui vẻ, tôi đáp trả cô ấy bằng tình yêu. Nhưng khi cô ấy không vui hay đau khổ, tôi sẽ cảm thấy bị trách cứ, tranh cãi và tự tạo ra khoảng cách.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi không rời bỏ cô ấy. Tôi đã ở lại và cảm giác lúc đó thật tuyệt vời. Tôi đã ở bên cô ấy khi cô ấy thực sự cần tôi. Đó là tình yêu đích thực: chăm sóc cho một người thân yêu, tin tưởng vào tình yêu của chúng tôi, ở đó lúc cô ấy cần. Tôi ngạc nhiên tự hỏi: động viên cô ấy khi đã được cô ấy chỉ cách mới thật dễ làm sao!
...
(Trích Đàn ông sao hỏa, đàn bà sao kim - John Gray)

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Ngắn thôi (30)

Người ta nói "Đàn ông có hai khoảnh khắc lôi cuốn nhất: đó là khi anh ta quyết tâm theo đuổi hoài bão của mình và khi anh ta đứng lên bảo vệ người phụ nữ của mình". Cả hai khoảnh khắc lôi cuốn đó, vì đã thấy, nên em tin ;)
Em nói "Đàn bà có hai khoảnh khắc hỗn loạn nhất: đó là khi cô ta quyết tâm theo đuổi người đàn ông không còn là của mình, và khi cô ta nằm bẹp dí một chỗ mặc kệ mình có còn là mình của ngày hôm qua". Cả hai khoảnh khắc hỗn loạn đó, vì đã thấy, nên em cũng tin nha :).

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Ngắn thôi (29)

Người ta nói "Đàn ông có hai khoảnh khắc lôi cuốn nhất: đó là khi anh ta quyết tâm theo đuổi hoài bão của mình và khi anh ta đứng lên bảo vệ người phụ nữ của mình". Cả hai khoảnh khắc lôi cuốn đó, vì đã thấy, nên em tin...

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Những lời mẹ dặn con

- Con ạ, con nhất định phải học nấu cơm. Việc này không liên quan với chuyện hầu hạ người khác. Khi những người yêu thương con đều không ở bên cạnh, con có thể đối đãi bản thân thật tốt. (Có thể độc lập sinh tồn)
- Con ạ, con nhất định phải học lái xe. Việc này không liên quan với thân phận địa vị. Nhưng như thế vào bất cứ lúc nào, con cũng có thể cất bước đi đến bất cứ nơi nào con muốn, không cầu cạnh bất cứ người nào. (Tự do)
- Con ạ, con nhất định phải học đại học, đại học chính quy. Việc này không liên quan với học lực. Trong đời người cần trải qua mấy năm này, cuộc sống không gò bó lại có thể thấm nhuộm thư hương. (Một khi đi vào xã hội, là đã đi vào thị trường)
- Con ạ, con có biết không? Dấu chân có bao xa, lòng dạ có bao rộng. Tấm lòng rộng rãi, con mới vui vẻ. Ngộ nhỡ đi không xa, hãy để sách vở đưa con đi. (Mở rộng tầm nhìn của mình, nhờ vào tầm nhìn của tri thức)
- Nếu trên đời chỉ sót lại hai bát nước, hãy dùng một bát để uống, một bát phải dùng để rửa sạch gương mặt và quần áo lót của con. (Tự tôn không liên quan với giàu nghèo)
- Trời sập xuống cũng đừng khóc lóc, đừng oán trách. Như thế chỉ khiến những người yêu thương con càng đau lòng, những kẻ thù hận con thêm đắc ý. (Bình tĩnh chấp nhận số mệnh, những người yêu thương con đương nhiên sẽ quan tâm)
- Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. (Phong độ không liên quan với cảnh ngộ)
- Khi đến phương xa, ngoài máy ảnh, nhớ mang theo giấy bút. Phong cảnh giống nhau, nhưng tâm tình ngắm cảnh mãi mãi không trùng lặp. (Hình ảnh và ký ức tình cảm là khác nhau)
- Nhất định phải có không gian thuộc về mình, dù chỉ hơn chục mét vuông. Nó có thể giúp con khi cãi nhau với người yêu giận dỗi bỏ đi không đến nỗi lưu lạc đầu phố, đụng phải kẻ xấu. Càng quan trọng hơn là, khi con nông nổi, có một nơi để con bình tĩnh lại, cho lòng mình một góc ở yên. (Nhân cách độc lập)
- Lúc nhỏ phải có kiến thức, lớn lên phải có từng trải, con mới có cuộc đời tinh tế đẹp đẽ! (Đọc từng trải của người khác, tìm từng trải của bản thân)
- Bất kể lúc nào, đều phải làm một người hiền lành lương thiện. Hãy ghi nhớ, lương thiện, sẽ khiến con trở thành người được trời cao chiếu cố nhất. (Kiểu chiếu cố này không hẳn là giàu có và quyền thế. Thiện có thiện báo, thứ được báo đáp, là tình yêu thương.)
- Nụ cười, ưu nhã, tự tin, là của cải tinh thần lớn nhất. Sở hữu chúng, con sẽ sở hữu tất cả.
(st)




Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Ngắn thôi (27)



... cho bản thân mình trong khoảng thời gian 27/2/2012 đến 15/3/2014.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

7 bài học của Đức Đạt Lai Lạt Ma


Đức Đạt Lai Lạt Ma đã đi cùng thế giới, diễn giảng rất nhiều. Đây là 7 bài sưu tầm đã được chọn lọc. Quả nhiên, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được!

1. Thứ nhất, “học nhận lỗi”.
Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng. Thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

2. Thứ hai, “học nhu hòa”.
Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên. Cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được.

3. Thứ ba, "học nhẫn nhục”.
Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

4. Thứ tư, “học thấu hiểu”.
Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?

5. Thứ năm, “học buông bỏ”.
Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống. Lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, biết buông bỏ thì mới tự tại được!

6. Thứ sáu, “học cảm động”.
Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.

7. Thứ bảy, “học sinh tồn”.
Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.

(sưu tầm)


***
Nói ra thiệt đau lòng, cả 7 điều này, em chưa học được 1 điều nào cho tới nơi tới chốn :(((

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Bài học của Xuân (8)



Ra công viên dạo mát. Thấy cái máy nhịp chân này trống nên chị ấy hí hửng nhảy lên, hai cô cháu chơi chung rất là dzui dzẻ. Bỗng có một bé gái tóc dài mái ngang bận váy ngắn rất xinh xắn đáng yêu hổng khác gì nhỏ cháu cưng của chị ấy lại gần, chỉ tay về phía ngoài hàng rào nhỏ nhẹ "cô ơi đằng kia có cái máy dành cho người lớn kìa". Chị ấy cười cười hỏi nó "ý con là sao?". Nó không chút bối rối vẫn nhỏ nhẹ chỉ cho chị ấy "chỗ kia dành cho người lớn, cô ra đó chơi đi". Haha. Chị ấy vốn sáng dạ nên vừa cười tươi như bông vừa lập tức tránh ra một bên nhường chỗ cho nó.
Có vô số bài học rút ra cho chị ấy:
1. Một đứa con nít muốn đạt được thứ mình muốn còn biết chỉ cho người khác thấy cái lợi của họ trước đã. Có mấy người, trong đó có cả chị ấy, già đầu rồi chưa chắc làm được dzậy à.
2. Cái gì của mình là của mình. Bạn chẳng thể nào ngang nhiên vô cớ đòi thứ chưa bao giờ dành cho mình. Dzậy mà, chị ấy từng chứng kiến có mấy người ngó bộ rất mạnh mẽ nhưng lại chẳng hề có dũng khí để lấy lại thứ thuộc về mình chắc chắn trăm phần trăm.
3. Bạn có vị trí của bạn, chị ấy có vị trí của chị ấy, mỗi người đều có vị trí của mình. Luôn luôn sẵn có. Nhưng nói thiệt, ở đời này, hổng phải ai cũng biết được mình đang ở đâu và nên ở đâu đâu.
4. Có những người sẵn lòng nhường lại cho bạn thứ thuộc hoặc không thuộc về họ. Nhưng nên nhớ, thế gian này vẫn hông thiếu gì người cứ khoái khư khư ôm lấy hoặc tranh giành những thứ hổng phải của mình.
5. Bạn đang chơi dzui dzẻ, tự nhiên bị đuổi ra chỗ khác chơi, có phải cách tốt nhất để bảo toàn tánh mạng là nên lùi ra xa xa và tận hưởng ké niềm dzui của người khác hơn là hậm hực ganh ghét tổn hại tới sức khoẻ của mình hôn??
6. Mềm mỏng lúc nào cũng dễ dàng thu phục lòng người.

P/s: số 1, 2, 3, 4, 5 nói hơi bóng gió xa xôi, số 6 mới là bài học chánh cho chị ấy ;)

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Khi gió đổi hướng

Một con thuyền đang trên đường vượt biển nhiều ngày. Bỗng một hôm mây đen ập tới và gió đột ngột đổi hướng. Con thuyền lớn không thể tiến lên phía trước được và rẽ theo một hướng khác. Mọi người trên thuyền bối rối chưa biết xử trí ra sao.
Sau cùng, một người thủy thủ già leo lên cột buồm. Từ trên cao, ông hô lớn:
- Hãy xem hướng gió và căng lại buồm!
Và con thuyền từ từ ngược sóng thẳng tiến theo hướng đã định.
Trong cuộc sống, sẽ có lúc những nghịch cảnh, khó khăn hay giông tố bất ngờ đến với chúng ta. Đôi khi, dù đã cố gắng, chúng ta vẫn không thể thay đổi được hoàn cảnh. Có người thay đổi hướng đi hay bỏ cuộc, nhưng cũng có người chống chọi để vượt qua mọi nghịch cảnh một cách thông minh, khôn khéo và quả cảm.
Sau bão giông, gió sẽ xuôi chiều.

(st)



Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Ngắn thôi (24)

MX tôi, ở tuổi mới, bỗng dưng thấm thía câu: nói thì dễ, làm được mới khó. Nên tạm ngưng nói, dù trong bụng đương có rất nhiều điều muốn thổ lộ :). Từ rày, ráng sống sao cho giống với những lời chúc mừng, nhắn nhủ, dặn dò của các bạn hiền. Từ rày, phải xinh đẹp, luôn hồn nhiên, và chỉ nhìn đằng trước mà tiến bước thôi :).

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Một câu chuyện Giáng sinh

Gia đình em Cécilia cư ngụ ở mạn Bắc Ý, trong một xóm lao động nghèo nàn. Từ sáng sớm, ba em là một công nhân phải đến sở làm việc và mãi tới 8-9 giờ tối mới về tới nhà. Vì thế, chẳng mấy khi Cécilia gặp được ba. Còn mẹ thì lo việc nội trợ và làm việc phụ để kiếm chút ít thêm vô ngân quỹ gia đình. Bà rất bác ái, đạo đức. Tuy kinh tế của gia đình chẳng sung túc gì nhưng có gì bà đều san sẻ ngay cho lối xóm. Ai đau ốm, bà biếu thuốc men, áo quần kẻ rách rưới, bà bỏ giờ khâu vá hộ, nhà nào có nhu cầu bà đem hết khả năng giúp đỡ. Cả làng xóm ai cũng quý mến bà, tấm tắc khen bà là người hiền lành phúc hậu.

Em bé Cécilia mới được 6 tuổi đầu mà đi học cấp 1, em rất hãnh diện về mẹ và cảm thấy mình sống trong một gia đình hạnh phúc được mẹ yêu quý mến thương.

Từ hai năm nay ở trường học của giáo xứ, em Cécilia được huấn luyện sống Lời Chúa, nhìn thấy Chúa Jesus bị bỏ rơi trong những người bị áp bức, đau khổ. Em rất ngoan và thường hay chía sẻ kinh nghiệm sống với các bạn.

Một hôm thật bất ngờ như gáo nước lạnh tạt vào mặt một đứa bạn nói "Này Cécilia mẹ mày thực tốt nhưng khốn khổ vô cùng"

- Sao thế?

- Mày đừng tưởng gia đình mày hạnh phúc, vì bố mày đêm nào về đến nhà cũng say sưa be bét. Ông đánh đập chửi mắng mẹ mày, hàng xóm nhà nào cũng nghe, mày không tin thì cứ rình thử xem!

Câu nói đó như sét đánh vào tai Cécilía. Tối hôm ấy, mẹ Cécilía cho em ăn cơm sớm để em có thời giờ học bài, rồi bà đưa em lên gác. Xong kinh tối, bà ôm hôn con, đắp chăn cho con rồi nhè nhẹ xuống nhà làm việc đợi chồng về ăn cơm cùng một thể.

Nhưng đêm hôm ấy Cécilia chẳng tài nào ngủ được, em quyết không ngủ để xem câu chuyện các bạn nói hồi chiều có đúng không. Em cứ trằn trọc thao thức cho đến khi tiếng chuông gọi cửa vang lên. Cécilia nghe rõ tiếng mẹ ra mở cửa. Vứt chăn cách mau lẹ, em rón rén bước nhẹ từng bước đi xuống thang gác, nép kỹ sau bức màn và hồi hộp theo dõi...

Một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra trước mặt Cécilia: ba em đầu bù tóc rối, hơi thở rặc toàn mùi rượu. Ông ném mạnh mũ và áo xống xuống nền nhà, bà mẹ dịu dàng thu nhặt cất vào tủ, vui vẻ dọn bàn mời chồng ăn tối. Đôi mắt ông đỏ ngầu, ông trợn trừng nhìn bà rồi chê tới chê lui, rồi tuôn ra hằng loạt lời mắng chửi như điên. Bà mẹ cúi mặt làm thinh, vừa ăn vừa khóc. Lát sau, ông lùa nguyên cả mâm cơm xuống nền nhà, chén bát vỡ tan tành, đồ ăn chảy lênh láng ....Cũng chưa vừa ý, ông còn tặng vợ những cú đá tàn nhẫn ...

Sau bức màn, Cécilia chết lịm. Em thầm thì "Thôi đúng rồi, tụi bạn đâu có nói oan....cả lối xóm đều biết cả ....nhục nhã quá!"

Gượng mình đứng dậy , Cécilia rón rén lên gác.

Hôm sau bi kịch ấy lại tái diễn trước mắt Cécilia ...Tuy thế sáng nào Cécilia thấy mẹ cũng vui tươi, nén lòng lao vào công việc phục vụ đàn con nhỏ. Riêng Cécilia thì tâm thần bấn loạn lòng đã đau xót. Em suy nghĩ, cầu nguyện, nhớ lại lời Chúa và thương mến mẹ vô cùng, thấy bà tuy đau khổ vì chồng nhưng vẫn một mực thương yêu trọng kính. Chúa Jesus đang bị bỏ rơi trong ba trong mẹ, Cécilia xác tín được điều đó. Em băn khoăn suy nghĩ hoài, nhưng chẳng biết làm sao. Cuối cùng Chúa soi sáng cho em một diệu kế rất hay.

Từ đó tối nào Cécilia cũng nằm thức đợi ba về. Vừa nghe tiếng chuông, em liền ra cổng đón ba, cất áo mũ cho ba. Vừa kéo ghế cho ba ngồi, em quay sang giúp mẹ dọn bàn. Trong suốt bữa ăn, em cứ ngồi kế bên ba, ríu rít kể những chuyện vui ở trường, hỏi thăm ba công việc ở sở . Thoạt đầu ba em rất lấy làm lạ, càu nhàu khó chịu, nhưng dần dần cũng đành chịu thua con, thấy trong lòng cũng vui vui...Nhiều lúc Cécilia đứng giữa nhà hát cho ba nghe các bài hát ở trường em, ông thích thú lắm. Bầu khí gia đình ngày càng nhẹ nhàng, dễ chịu. Mỗi lần ông bảo: "Cécilia đi ngủ đi, để sớm mai còn dậy sớm đến trường". Cécilia đều nũng nịu: "Con thương ba nhọc mệt suốt ngày con muốn ngồi mãi với ba". Tuy vẫn còn ngà ngà say ông cũng lấy làm cảm động vì câu nói đơn sơ của con, đoạn choàng tay ôm hôn con một cách âu yếm.

Ba tháng trôi qua, bi kịch ngày xưa đã lui vào dĩ vãng. Một hôm như thường lệ, ba Cécilia bảo: "Đi ngủ đi, mai còn dậy sớm đến trường mà con!" Cécilia âu yếm ôm choàng lấy ba và nói: "Ba ơi, ba biết tại sao con không đi ngủ không?"- "Ba chẳng biết. Con thức vớ vẩn làm chi cho hại sức khỏe"- "Không đâu ba ạ, Nếu ba má thương con, ba má cho phép con nói nhé. Mà đừng mắng con" - "Ừ ,nói đi ba má nghe thử".

Cécilia đánh bạo thuật lại cách đơn sơ em đã xúc động và tủi nhục làm sao trước câu nói của bạn bè và hằng đêm sau bức màn che em đã chứng kiến tất cả... Cécilia thú thực là em thương ba má lắm. Em thấy Chúa Jesus bị bỏ rơi trong ba trong má, vì thế em muốn mang Chúa đến cho ba má, yêu thương người đang bị bỏ rơi trong ba má ...

Càng nghe, hai ông bà càng cảm xúc, họ mừng mừng tủi tủi, không ngờ con bé khôn ngoan đạo đức như vậy. Ba má Cécilia ôm siết lấy con nghẹn ngào nhìn nhau... Lát sau, ba Cécilia mới thốt lên lời: "Từ nay con phải đi ngủ sớm nghe không? Ba hứa với con: ba má sẽ hòa thuận, thương yêu nhau. Ba má cũng sẽ tìm hiểu và sống lời Chúa như con. Ba má thương yêu con lắm!"

Phương tiện độc nhất để biến đổi tâm hồn bạn mình là chấp nhận bạn như thuở ban đầu, vì được yêu thương là điều kiện cần thiết để biến đổi.

(st)


Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Lọng cọng (17)

1.
Cô ba hậu đậu làm nhỏ Kachi bị phỏng bô. Hơi bị nặng. Nó đau, nó khóc nức khóc nở khóc tức khóc tưởi. Cô Ba lúc đầu tưởng nó quấy, ai dè coi lại vết phỏng thấy điếng hồn, xức thuốc xong liền khoanh tay hát bài "am-sò-ri" để xin lỗi nó. Nó đang khóc tự dưng bật cười khanh khách. Cười rồi khóc. Khóc rồi cười. Chú Hiển đứng kế bên chọc quê nó "vừa khóc vừa cười ăn mười cục su-gus". Nó nghỉ học ở nhà một ngày, gặp mặt cô ba là kêu "cô ba xin lỗi con đi". Cô ba nó liền ngoan ngoãn khoanh tay xin lỗi cho nó cười khoái chí chơi.

2.
Bà dì mua cái tv gửi về quê được khuyến mãi tặng kèm bộ ấm trà sứ màu xanh đẹp mắt. Hai dì cháu xớn xác coi hổng kỹ, mấy bữa sau mở ra mới thấy nó bị sứt cái quai. Lu bu cộng với làm biếng nên qua đợt rồi cũng hổng đi đổi, vậy là ôm sô. Bữa, nhằm lúc rảnh, lôi ra, lấy keo dán sắt cặm cụi ngồi dán. Nhỏ em dâu đi ngang, ái ngại "có được hôn đó chị!?". Anh hai đi ngang, hỏi đố "bây giờ mày dán thì thấy nó chắc lắm, tới lúc người ta đem ra xài, châm nước sôi đầy bình, nó gãy ngang rồi sao X.??". Bà dì đi ngang, xua tay "thôi mày bỏ dùm đi X., tiếc làm gì nữa, nó bằng sành sứ, đã gãy rồi làm sao mà dán lại rồi xài được!?". Nhỏ X. cầm cái bình đứng dậy, đi lại bật nắp cái thùng rác, liệng vô, mặt rạng rỡ như trút đi gánh nặng ngàn cân "ờ, thôi bỏ đi, cái gì đã bể vỡ rồi thì đừng có cố mà hàn gắn hoài ha!?".

3.
Tui rất là ngưỡng mộ hai cha con ông Tư hàng xóm mới dọn về ở gần nhà tui chừng vài năm nay. Ông Tư hồi xưa làm cán bộ gì đó cũng có thớ lắm, giờ ông lớn tuổi bị tai biến ngồi một chỗ. Anh Hai con lớn nhất của ông Tư làm bên điện lực, tầm năm chục tuổi, ảnh giống ba ảnh, dáng người cao lớn mặt mày phúc hậu. Và ảnh có hiếu dã man. Trưa trưa, ảnh đi làm về là ghé ngang, ngồi đút ba ảnh từng muỗng cơm từng ly sữa. Chiều chiều, ảnh đi làm về là ghé ngang, tập ba ảnh từng động tác vật lý trị liệu, dìu ba ảnh tập đi từng bước tập nói từng chữ. Có lần tui đứng gần đó, thấy ảnh đang đút cơm mà ông Tư át xì một cái mạnh văng cơm đầy mặt ảnh, xong hai cha con cười hắc hắc. Rồi anh Hai vừa lấy khăn nhẹ nhàng lau miệng cho ông Tư, vừa tự lau mặt ảnh, vừa nói giỡn gì đó mà ông Tư cười như đứa con nít. Cái cảnh tượng đó đẹp vô cùng :).
Cách đây mấy tháng, bà Tư ở nhà đút cho ông Tư ăn cái bánh ít. Hổng biết nhai nuốt làm sao mà cái bánh ít nó làm ông Tư nghẹn thở tím tái người, phải đưa đi cấp cứu. Ông nằm hôn mê mấy tháng trời, bác sĩ toàn tiên lượng xấu, kêu người nhà đem về. Nhưng còn có anh Hai chăm sóc, ảnh chưa bao giờ bỏ cuộc, nên cuối cùng ông Tư cũng có ngày xuất viện, dù thấy ông có vẻ yếu hơn rất nhiều, không còn tươi cười như lúc trước. Bây giờ, lúc nào đi ngang, tui cũng thấy anh Hai quấn quýt chăm sóc ông già: lúc cho ăn, lúc lau mình, lúc xoa bóp, lúc tập thể dục...
Hôm rồi, nghe chị Tám trong xóm hỏi thăm bà Tư. Hai người nói qua nói lại, bà Tư kể chị Tám nghe chuyện anh Hai đã đổ hông biết bao là nhiêu nhân sâm, nước yến, đồ bổ cho ông Tư rồi ổng mới được như dzậy đó. Chị Tám kia gật gù, hèn gì tại anh Hai ảnh chăm ông già dữ quá mà sao ổng đi nổi!? tuổi này bệnh tật đau yếu đi là vừa rồi, cho nó khỏe thân, sống thực vật dzậy chẳng khác nào hành xác!? Chị Tám còn hỏi chớ anh Hai ảnh có cho dì ăn miếng yến nào hôn? Bà Tư im thin. Chị Tám tiếp tục tám: sao người còn khỏe mạnh đây ảnh hổng chăm lo, lo chi cho người sống thực vật dzậy chời!? Tui nghe tiếng bà Tư nói lí nhí "thôi, cô đừng nói nữa, cô nói hồi tui tủi thân tui khóc bi giờ...".
Tui thấy hơi giận trong bụng, có lẽ bà Tư chỉ hơi giận lẫy anh Hai chút xíu thôi, nhưng chị Tám kia chỉ nói dzậy hổng lẽ anh Hai thần tượng của tui ảnh làm sai sao??

4.
Coi phim HK, tui khoái nghe cái câu này lắm: "đã ra đời làm ăn, không nói đến tiền bạc, chỉ nói đến chuyện nghĩa khí thôi...". Dzậy có thể nói giang hồ xưa nay vẫn coi trọng nghĩa khí hơn tiền bạc. Mà MX tui bước chân ra giang hồ đã lâu, may mắn quen biết được không ít người coi trọng tình cảm hơn là vật chất, nghĩa khí hơn là tiền bạc. Chỉ có một số ít, rất ít người, coi đồng tiền như cái bánh xe bò. Dĩ nhiên, nào giờ người ta vẫn nói tiền bạc không mang lại hạnh phúc, và tui cũng tin, tiền bạc không hề mang lại sự chia rẽ... nếu như, người ta không quá coi trọng tiền bạc mà xem thường nghĩa khí ở đời.

5.
Tình cờ đọc được câu này, thấy cũng hay, lưu lại để nhớ: "Bạn nên học hỏi từ những sai lầm của người khác, bởi bạn sống không đủ lâu để phạm tất cả các sai lầm."

ngó sân thượng của Má đã thấy không khí Giáng sinh rồi :)


Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Xí xóa thật dễ dàng


*Tựa đề entry này, cái clip này và tâm trạng của tôi bữa nay hông có liên quan gì với nhau. Chẳng qua coi tv quảng cáo sơn dulux miết mà cũng ghiền cái câu slogan này và cái bài hát này. Note lại để nghe thôi ;)

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...