Hiển thị các bài đăng có nhãn biển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Vừa đi vừa khóc

Chị ấy đã có một công việc mà chị ấy ưa thích, đúng sở trường, tha hồ sáng tạo bay bổng. Bạn bè chị ấy đều được truyền cảm hứng mỗi khi nghe chị ấy nói về công việc. Rồi một buổi sáng thức dậy, mọi cảm hứng tan biến, chị ấy không nhấc nổi tay chân, không còn chút hứng thú. Chị ấy âm thầm gói ghém đồ đạc chất lên xe chạy một trăm hai chục cây số tới một thành phố biển vừa nhỏ vừa xinh vừa lạ vừa quen ;)).

Mấy ngày đầu, sáng sáng chị ấy thong dong lội bộ qua nhà thờ Bãi Dâu hoặc đi leo núi Kitô Vua. Ở Bãi Dâu, bữa thì chị ấy đi thẳng lên đài Đức Mẹ ngồi tĩnh tâm ở đó, bữa đi đường vòng mới mở vừa đi vừa ngắm con đường đầy hoa cỏ có đặt tượng 20 mầu nhiệm Kinh Mân Côi rất sống động, bữa thì vô Nhà Chầu ngồi một góc dưới nền gạch gió mát rượi đọc kinh không biết chán. Xong xách xe chạy từ Bãi Dâu vòng qua Bãi Trước thả dốc xuống Bãi Sau hít gió biển đầy bụng ngắm cảnh biển đẹp ze kêu. Xong chị ấy tà tà chạy vô mấy con đường trong trung tâm. Chị ấy hồ hởi quan sát phố phường ngắm nhìn thiên hạ. Trên đường về, thể nào chị ấy cũng ghé quán cafe Relax đối diện Cáp Treo vắng như chùa bà đanh mà có wifi nhanh hơn điện. Chị ấy ngồi đó hết tra Vietbando rồi khám phá Foody dò đường đi nước bước. Chị ấy lần lượt thưởng thức bánh khọt Nguyễn Trường Tộ. Ngồi quán cô Nên nhâm nhi bạch tuộc nướng. Chịu khó húp tới giọt nước lèo cuối cùng của tô mì sườn Nghiệp Ký danh bất hư truyền. Ngồi quán Alibaba ăn có ly kem trà xanh mà uống tới bốn ly nước lọc. Đi tìm cho bằng được bánh bông lan trứng muối chà bông ở Đồ Chiểu rồi trưa nắng nhà nghỉ cúp điện, chị ấy đem ra biển ngồi ghế bố hóng gió nhâm nhi nửa tiếng hết luôn một hộp. Và vô số những quán lề đường ăn vặt chè kem hễ thấy đông đông là chị ấy hông ngần ngại tấp vô ;))

Đi đâu một mình, lợi thế lớn nhất là bạn có thể sẽ nhớ rất rõ con đường mà bạn đi qua. Chị ấy cũng dzậy. Chị ấy nhớ tất cả những con đường nhỏ nhỏ rợp bóng mát, những con đường lớn lớn đầy cửa hiệu, những ngõ tắt, những hàng quán, những người xa lạ tốt bụng mà chị ấy đã gặp.

... Chị ấy yêu cái thành phố nhỏ này, tự lâu lắm rồi.

Mấy ngày sau đó, chị ấy bắt đầu đi tìm nhà thuê. Chị ấy thật sự muốn ở lại nơi này lâu hơn. Chị ấy tự mình làm mọi chuyện từ lúc bắt đầu manh nha ý định: tìm thông tin, đọc những điều cần lưu ý, những chỉ dẫn, rồi liên lạc, kể cả chuyện làm tư tưởng cho những người thân tỏ ý lo lắng cho chị ấy thân gái dặm trường. Chị ấy bắt đầu rong ruổi, bất kể lúc nào có người gọi coi nhà là chị lao đi, mặc nắng nóng như điên, mồ hôi đổ đầm đìa, và tốn hông ít tiền bồi dưỡng cho mấy người dẫn chị ấy đi đây đi đó khắp cái thành phố nhỏ này. Rồi chị ấy bị vỡ mộng ;)). Dù dzậy, chị ấy vẫn thấy dzui và rút ra bài học: đừng tin những gì quảng cái nói, nhất là mấy cái quảng cáo bất động sản ;)). Họ cũng thừa nhận đăng là đăng dzậy thôi, tuỳ coi mình có duyên gặp nhà nào ở mới được àh.

Buổi chiều chạng vạng hôm đó, lúc coi thêm một căn cuối ở gần vòng xoay Lê Hồng Phong, bỗng dưng chị ấy thấy oải ;)). Vì đứng trước căn nhà trống trơn trống trải, chị ấy nhớ tới mấy căn nhà có nguyên dàn tủ kệ máy móc nệm êm chăn ấm thêm dàn bếp đầy đủ dụng cụ nhất nước VN của chị ấy hồi xưa. Nhớ rùng mình luôn. Ra khỏi đó là nước mắt chị ấy cứ thế rớt lộp độp.

Tự dưng chị ấy nhớ lại lời một người bạn nói cách đó mấy bữa, thấy ảnh nói cũng chí lý. Ở đời này hông ai làm cái gì một mình được. Làm cái gì cũng phải có quan hệ, phải liên kết cộng đồng, phải nhờ người này người kia, hoặc ít nhất phải có đôi có cặp há. Chị ấy đâu phải siêu nhân, cũng đâu có tài giỏi gì, gồng lên làm một mình hoài sao được, có mà die-soon ;)).

Tự dưng, chị ấy nhận ra ở đây coi dzậy mà ngày dài dễ sợ. Cái thành phố gì mà cũng nhỏ xíu xiu, tới ở chừng tuần lễ đã đi hết chỗ hoặc hết chỗ để đi rồi. Chưa nói là cái xứ biển gì mà ban ngày nắng chang chang, tối tới gió lạnh lẽo thấy ghê ;))

Thì thôi, chị ấy sẽ tạm để mơ ước của mình ở lại nơi này.

Sáng sớm, chị ấy thong dong đi thêm một vòng thành phố y bon như mấy ngày đầu chị ấy tới đây. Rồi chị ấy xếp đồ đạc chất lên xe chạy một trăm hai chục cây số đi dzìa. Vừa đi vừa khóc :)).

Bãi Dâu, 28.10.2014

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Đảo Bà Lụa

Ngắm nghía đã lâu nên nhân dịp thằng Lộc thi đậu hai trường đại học, má nó kêu em coi chỗ nào được được cả nhà đi chơi. Em đưa cái link này, má nó coi xong gật đầu cái rụp. Dzậy là cuối tuần, sau nhiều thay đổi về nhân sự, rốt cuộc chỉ còn có năm người lớn một em bé xách ba lô lên và đi ;)

Quần đảo Bà Lụa nằm ở Kiên Lương, Kiên Giang, cách SG ba trăm bảy chục cây số đường bộ và một tiếng đồng hồ đi bằng tàu du lịch. Với khoảng 45 đảo lớn nhỏ, trong số đó chỉ có 10 đảo là có người ở. Nhiều người ví quần đảo này như “vịnh Hạ Long của phương Nam” ;). Đảo còn hoang sơ ít người ở nhưng hông thiếu thứ gì. Bãi tắm êm ả sạch đẹp, hông có xô bồ, có võng để bà con đong đưa hưởng gió biển, bên bãi sỏi, bên bãi cát, có thể mò nghêu bắt sò, tắm biển rồi tắm nước ngọt mát lạnh, ăn hải sản tươi ngon... Nghe bạn hướng dẫn nói nơi này là nơi duy nhất ở VN mà người ta có thể lội bộ từ đảo này sang đảo khác. Hải sản giá hông mắc cũng hông rẻ: ghẹ tươi con hơi nhỏ nhưng thịt chắc vô cùng 250k/kí lô, con nhum nhỏ bằng lòng bàn tay chứ hổng có bự bằng con nhum bên vịnh Vĩnh Hy giá 10k/con, mực tươi xanh 1 kí lô 4 con giá 200k...

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Ngắn thôi (28)

Những đứa trẻ chơi đùa trên bãi biển có thể dạy người lớn ba điều:
1. làm điều mình muốn, mê việc mình làm, luôn tập trung chuyên môn, chẳng cần để ý tới ai hay điều gì xảy ra xung quanh
2. sự sáng tạo tưởng tượng mộng mơ là không có giới hạn
3. luôn thích thú tận hưởng thành quả của mình dù xấu dù đẹp, dù hay dù dở.
Vũng Tàu, 20.4.2014

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

11.12.13

(post fb)

Má tui, nào giờ mấy chục năm rồi, ngoài chuyện cơm nước giặt giũ tề gia nội trợ còn đối nội đối ngoại trên dưới trong ngoài, chỉ có một mình má, thân gái dặm trường :D.

Nhà tui xây sửa, một tay má đi lo giấy tờ thủ tục, trông coi thợ thuyền xây cất, ba tui được cái là đứng dòm rồi có ý kiến ý cò thôi. Lo nhập hộ khẩu cho con dâu cháu nội, làm giấy tờ, khai sinh, thẻ bảo hiểm gì cũng một tay má, ba tui được cái là đứng ra chỉ đạo từ xa. Ba tui từ lúc bị tai nạn cho đến lúc bệnh nặng nằm bệnh viện mấy tháng trời, rồi đến tận ngày nhắm mắt xuôi tay, lúc nào cũng chỉ có má kề vai sát cánh. Chuyện gì cần ngoại giao với chánh quyền, hàng xóm, bà con họ hàng... hay nhà bị dột, cống bị nghẹt, tường bị thấm, quạt hư, đèn hông cháy, máy giặt hổng quay, máy lạnh chảy nước, v.v... má tui đi ngoại giao cái một là đâu vào đó liền, dĩ nhiên là cũng có sự chỉ đạo của ba tui. Dĩ nhiên là những thứ mà ba tui xài hông rành hoặc là hổng biết xài như: tv, máy lạnh, đầu đĩa, máy nghe nhạc, máy chụp hình, máy tính, điện thoại di động... thì má tui biết xài đủ thứ hết, xài ngon lành. Cái điện thoại di động của má suốt ngày inh ỏi, reo còn nhiều hơn cái của tui nữa nha :). 

Bởi zậy, mẹ thằng Hiển hay nói má tui là má Hà trong phim Nghĩa nặng tình thâm, ai coi phim này rồi là biết má tui hay làm những việc bé mọn nhưng vĩ đại ra làm sao :).

Happy birthday Má 11.12.13,  cả nhà cùng đi chơi ở  Rock Water Bay resort để nhiệt liệt chào mừng sinh nhật lần thứ 61 của Má :)

hớn hở nhất là chú Việt của nhỏ Kachi
chú Sam của nhỏ Kachi lên xe thì ỉu xìu như cọng bún, xuống xe tỉnh rụi liền
chú Hiển ẵm con coi biển với!
nè, thấy chưa, biển đẹp hông Chi?
gia đình chú Út
cái bánh kem của Má bị nhỏ cháu nội siêu quậy đi qua
liếm một cái đi lại quẹt một cái, tè le :)
bà Nội nhỏ Kachi là cực nhất mà dzui nhất :)
sáng sớm, trời đẹp, phơi nắng
điệu!
ai cũng điệu!
ngắm biển
biển một bên và Má một bên
nước hồ bơi được dẫn từ ngoài biển vô mặn chằn
chơi đã rồi nằm phê :)
happy time! :)

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...