Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Tình yêu này em nhớ ơn anh

Em nghiệm ra rằng, khi thật lòng biết ơn một ai đó, em sẽ thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn, em sẽ cư xử bao dung hơn, bớt cay đắng và thất vọng. Điều đó tốt cho em, cho những người xung quanh em, và cả cho anh nữa ;). Vậy nên, anh đừng buồn, khi lúc này, anh đến tìm, em trả lời, từ tận đáy lòng, em biết ơn anh...



Thứ Tư, ngày 16 tháng 7 năm 2014

Lọng cọng (23)


Xưa thiệt là xưa, có một lần, bạn em chở em đi trên đường Nguyễn Văn Đậu vừa hẹp vừa đông. Gặp phải một đứa phóng nhanh vượt ẩu làm hai đứa em lạng choạng mém đo đường. Em là em giật mình bức xúc nổi nóng muốn nạt nó êh chạy kiểu gì dzậy mậy. Chưa kịp nạt, nó đã quay đầu lại trừng mắt, thì thấy, anh bạn em ảnh đưa nguyên bàn tay năm ngón lên. Dzậy là nó quay đầu lại đi tiếp. Em bực bội trách thằng khỉ đó nó chạy ẩu mém làm mình té sao anh phải xin lỗi nó. Ảnh cười hiền queo kệ nó đi, ngoài đường ngoài xá nhường nhịn chút có chết chóc gì đâu. Sau này, nghiệm lại, mới thấy phục ảnh. Vì lúc ảnh đưa bàn tay lên, lòng bàn tay ảnh hướng về phía nó, nửa giống như ra dấu xin lỗi, nửa giống như muốn nói anh ổn rồi hổng sao đâu đi tiếp đi cưng!!

Em là em đem lòng ngưỡng mộ cái cách cư xử khiêm nhu của ảnh từ dạo ấy. Nên ra đường, đi làm đi chơi em rất biết điều, ít khi nào chê trách chỉ trích người ta. Lỡ làm sai, phiền hà, đụng chạm ai em xin lỗi luôn miệng. Vô cái hẻm nhỏ người ta nhường đường, ra khỏi hẻm có người nhắc mở đèn, đi ăn đi uống ai mang gì tới cho em, ai làm giúp em chuyện lớn chuyện nhỏ gì em cũng luôn miệng cám ơn. Em hông ham sân si, cũng chẳng màng để ý đến những kẻ ưa sân si. Em có thể là một người dễ nổi nóng nhưng chưa bao giờ là một kẻ hồ đồ.

Nhưng thế gian này lại lắm kẻ hồ đồ, và dzô dziên thúi, kể nghe chơi rồi bỏ nha ;)

Cái con nhỏ cháu em khoái ăn dâu lắm, hai cô cháu ăn một lần cả ký. Em hay đặt dâu của bé Kim Tomato chất lượng tuyệt hảo giao tận nhà mà dạo này trái mùa hổng có dâu nên nó nhắc hoài. Sáng kia chở nó ra chợ ăn sáng sẵn tìm coi có dâu hôn. Chạy hết vòng ngoài hông thấy nên chạy luồn vô hẻm. Gặp dì kia có cả rổ dâu mừng quá tấp vô. Mèn ơi. Có chị kia đang ngồi lựa dâu đứng phắt dậy chửi xối xả. Dì bán dâu lên tiếng ủa chưa đụng em miếng nào mà. Chỉ xấn xổ la làng nó mà đụng là nãy giờ tui vả vô mặt nó rồi. Hehe, em mắc cười quá, gặp phải hồ đồ thứ thiệt rồi. May là em chưa đụng. Mà lỡ em có làm chỉ giật mình, chỉ chỉ cần dòm em chau mày thôi là em tự động lên tiếng xin lỗi rồi, cần chi manh động dzữ?? May là em đang chở đứa con nít ba tuổi trên xe nên hông có rảnh mà nổi khùng lên đôi co cãi vã thậm chí nhào vô quýnh lộn nắm đầu cào mặt với chỉ. Em dư sức. Nhưng, may quá, em thấy mắc cười nên chỉ cười, nên dì bán dâu ưu tiên lựa nhanh bán trước cho em đi.

Những ngày này, em tất bật túi bụi một cách kỳ lạ. Sáng sáng mở mắt ra là công chuyện ngập mặt tới sáu bảy giờ tối. Uống nước nhiều hơn ăn cơm. Ở nhà nhiều hơn đi bụi. Ít nhiều cũng bị xì-trét. Cho nên, bữa nọ, gặp anh kia gọi điện thoại đặt hàng. Ảnh xài số đẹp lắm kêu giao gấp một món đồ qua nhà ảnh. Ảnh nói chỗ tui gần chỗ chị lắm. Mà nào có gần. Nên em từ chối. Dzậy là ảnh dội bom em cả buổi chiều. Mà ngộ, em đang lu bu ngó thấy số đẹp nhắn lại là biết thế nào cũng bị chửi nên để đó, lát rảnh mới coi. Ảnh chửi thiệt. Chửi thậm tệ. Kêu em bằng con mắm không hà. Hehe, dzậy là biết mình gặp phải loại đàn ông gì rồi ha, đôi co chi mắc công, mà im im thì biết đâu xui xui gặp phải đứa nhỏ mọn nó lại úp bài nói xấu mình khắp bốn phương thiên hạ như hồi năm ngoái nữa. Nhưng quan trọng là, trình độ nhẫn nhục của em, có lẽ, đã vượt mức báo động đỏ rồi, nên em thủng thẳng nhắn lại "nếu những lời của tui nói làm anh hông dzui thì bây giờ anh chửi tui thậm tệ vầy coi như huề ha?". Ảnh im ru.

Đúng là ở ngoài đường thì có thiếu gì người muốn ăn thua đủ với mình, nhưng về nhà thì khác. Như bữa kia, em lại tiếp tục xớn xác dẫn xe sao mà để nguyên cái chống ngang quất dzô bàn chân sút miếng da rướm máu, chỉ kịp thả cái xe ở đó rồi ôm chân mếu máo. Nhỏ cháu cưng của em đứng đó thấy, nó sợ xanh mặt, lại đúng lúc nó mắc cầu nhờ cô ba cởi quần dùm. Trước khi quay đi, mặt mày còn nghiêm trọng dặn dò "cô ba ngồi yên ở đây, đợi con nha, con đi cầu xong con sẽ ra lo cho cô ba!!". Ta nói, lâu thiệt lâu rồi, mới có người kêu em ngồi yên, đợi đó, lo cho em. Nghe thương đứt ruột đứt gan.

Tháng bảy, ngày cứ trôi, và em cứ trôi :).

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 7 năm 2014

Note cũ

"X ơi,
Đừng trách móc
Đừng đổ lỗi
Đừng giận hờn
Đừng tiếp tục làm thương tổn mình
Đừng đốt cháy mình
Đừng thiêu rụi mọi thứ
Đừng hủy hoại ai
Đừng để mình trở nên hoang tàn và đổ nát, X ơi...
Đừng vậy nữa mà!"

Có việc cần nên lục lọi cái blog cũ, thấy có cái note cũ đề ngày 10/10/10. Ôi một ngày quá đẹp, và em thì quá buồn. Bỗng dưng muốn khóc. Sao hồi đó em hổng dám manh động thử một lần đốt cháy em, hoặc thiêu rụi mọi thứ coi sao?? Đằng nào thì em thấy em cũng đã hoang tàn và đổ nát từ dạo ấy rồi.

Mà thôi, em bây giờ vẫn còn biết tự trấn an mình, tự nài nỉ mình, tự động viên mình, tự khích lệ mình sống ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua là ổn lắm rồi.

X. ơi, đừng sợ.



Thứ Hai, ngày 30 tháng 6 năm 2014

Mây mùa thu lấp trăng khuya

Có một đêm nọ, trong lòng buồn bã, cô ba ôm nhỏ cháu cưng vào lòng, khe khẽ nói Chi ơi, cô ba buồn quá à... Nhỏ cháu nghe xong, nhìn thẳng vô bản mặt cô ba nó, khe khẽ hỏi cô ba nhớ dượng ba hả??

Lần đầu tiên nghe nhỏ cháu hỏi câu đó, cô ba nó cười rũ rượi. Hỏi nó tại sao con hỏi vậy. Nó không trả lời. Nó chỉ được nước cười theo hỏi tới cô ba nhớ dượng ba hả hả hả hả???? Nó nhây lắm. Vì thấy cô ba nó cười quá mờ. Khi đó, nó chưa được ba tuổi nữa.

Những lần sau đó, hai cô cháu nó vẫn lặp đi lặp lại cái điệp khúc đó mỗi khi cô ba nó cảm thấy buồn quá buồn, buồn tới nỗi chẳng muốn thổ lộ chuyện gì với bất kỳ ai nữa, cũng chẳng biết buồn cái quái gì mà buồn hoài.... Cô ba buồn quá Chi ơi!! Cô ba nhớ dượng ba hả?? Lần nào cô ba mở miệng than, nó cũng phản xạ bằng cái câu sáu chữ đó. Chỉ khác chút xíu. Là. Có khi cô ba nó gật đầu ừaaa, nó im thin nhìn cô ba nó chằm chằm, kiểu như nó hổng biết làm sao để an ủi cô ba mình bây giờ?? Có khi cô ba nó gạt ngang khônggg, nó sẽ cười phì ra, kiểu như nó thấy nó nhẹ nhõm trong người. Có khi cô ba nó quạu thôiii từ nay đừng nhắc dượng ba nữa, thể nào nó cũng sẽ thắc mắc hỏi lại ủa giờ cô ba ghét dượng ba rồi hả??

Cô ba nó có ghét dượng ba nó không? Vì nhiều lẽ, chắc là có. Ghét và nhớ. Thương và quên. Thiệt. Cô ba nó, vì ghét nên đã quên rất nhiều thứ đáng để quên. Chỉ thuơng nhớ một phần ký ức rất đẹp. Để dành đó. Lâu lâu đem ra lau chùi đánh bóng. Để nhớ một thời cô ba nó đã iu, và đã được iu. Hết mình hết sức hết trí khôn. Vậy thôi.

Cô ba nó chưa từng kể với ai, kể cả những người tin cô ba nó nhất, kể cả những người cô ba nó tin nhất, kể cả nó nữa. Rằng. Nếu có nhớ, thì lâu lâu, cô ba nó chỉ nhớ duy nhất đôi bàn tay của người xưa thôi. Đôi bàn tay đó có những ngón thon dài, lòng bàn tay mềm và ấm, khiến cô ba nó lúc nào mân mê xong cũng ấm ức ganh tị, tay gì mà còn thon hơn đẹp hơn tay người ta nữa!? Đôi bàn tay đó, đã bao lần siết chặt tay cô ba nó đi qua những thăng trầm buồn vui. Dẫn dắt cô ba nó đi qua biết bao nẻo đường xa xôi mới mẻ lạ lẫm. Những khi cô ba nó bất an, chỉ cần được đôi bàn tay dịu dàng đó bao bọc, cô ba nó mới thấy lòng dịu lại. Đố ai biết được, đôi bàn tay đó, ngay lần chạm đầu tiên, cô ba nó đã say mê nhung nhớ tương tư rồi.

Chẳng biết giờ này đôi bàn tay đó có còn nồng ấm như ngày xửa ngày xưa...

Giờ, đêm đêm, cô ba nó vẫn trùm mền ôm nhỏ cháu cưng coi phim, nghe nó nói chuyện tíu ta tíu tít, cười với nó khúc kha khúc khích, rồi tận tuỵ gãi lưng cho nó, rồi nắm tay nó ngủ. Ôi cái bàn tay bé xíu xiu rất đáng yêu. Kể ra, mới biết, cái thói quen này của cô ba nó, quá lâu năm rồi, vẫn chưa hề thay đổi. Mà chắc là, mưa gió cũng không thay đổi đâu ;).

Ngoài kia, mây vẫn trôi... (và trăng vẫn sáng).


Bong bóng

 
Thảo Cầm Viên SG, 29.6.2014
 
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...