Thứ Bảy, ngày 30 tháng 1 năm 2016

Lọng cọng (31)

Thỉnh thoảng tôi lại muốn bắt đầu viết một cuốn sách về tình yêu sâu đậm lâm li hỉ nộ ái ố khắc cốt ghi tâm khiến nhiều người rơi nước mắt. Nhưng rồi lại thôi. Bởi tôi cuối cùng cũng nhận ra rằng. Cuộc tình khắc cốt ghi tâm nhất trong cuộc đời mỗi người vốn dĩ kiếm tìm chính là khoảnh khắc mỗi buổi sáng tỉnh giấc và thấy nhịp thở bình yên của người bên cạnh khiến mình hạnh phúc. Sự thanh thản ấy mới thực sự là một cuộc tình khắc cốt ghi tâm! ‪

(sưu tầm)


Thứ Hai, ngày 21 tháng 12 năm 2015

21.12

"Một người phụ nữ, điều quan trọng nhất là phải sống thật tốt. Chỉ cần sống tốt, tất cả những uất ức, thiệt thòi, tất cả những tổn thương, khinh khi phải chịu đựng trước đây, tất cả ân tình yêu hận sau này có một ngày đều trở nên nhẹ nhàng.
Những đau đớn từng chịu, những giọt lệ từng rơi chỉ là sự rèn luyện không thể tránh khỏi trong cuộc đời."

(sưu tầm)


Chủ Nhật, ngày 06 tháng 12 năm 2015

Bình tĩnh!


Một thiếu nữ đang ngồi trên xe buýt.
Một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh, xô mạnh cô.
Bất bình, anh thanh niên kia hỏi tại sao cô không phản đối và bảo vệ quyền lợi mình.
Cô mỉm cười và trả lời: “Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế! Có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi.”
Đó là câu trả lời mà chúng ta phải xem như khẩu hiệu viết bằng chữ vàng để hướng dẫn cách cư xử của chúng ta hằng ngày ở khắp nơi.
Nếu chúng ta ý thức rằng cõi đời tạm dưới thế thật ngắn ngủi thì cãi cọ tầm phào vừa làm mất vui, vừa làm mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.
Có ai làm mình tổn thương?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
– Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!
Dù người ta có gây ra cho mình buồn phiền gì chăng nữa, xin nhớ rằng có đi chung với nhau lâu đâu!
Chúng ta nên ăn ở hiền lành. Ấy là đức tính không đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược, nhưng là lòng cao thượng.
Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời dưới thế này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được.
Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!
Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không!

(sưu tầm)

Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

Lọng cọng (30)

Có những người như rừng, đi sâu mãi mà không hiểu hết, kỳ diệu và bí ẩn. Có những người như ngôi nhà, bình dị như nhà mình, dễ hiểu và an toàn. Thỉnh thoảng vào rừng thăm thú cũng hay, nhưng cuối ngày ai cũng muốn về nhà.

(sưu tầm)


Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...