Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

Lọng cọng (25)

Nó mới ba tuổi, ưa bắt chước, lại sống ở trong cái xóm nhỏ SG mà nhà nào nhà nấy để cửa mở từ sáng tới tối, người lớn chạy qua chạy lại nói chuyện bếp núc thời trang phim ảnh thời sự, còn con nít chạy qua chạy lại giỡn rần rần thức tới mười giờ đêm chưa ngủ, nên có vốn từ phong phú thấy ham. Nó dzìa quê nội chơi, ai hỏi gì nó cũng trả lời rành rọt trơn tru. Nó nói chuyện thôi mà bà Tư, bà Năm, bà Tám, bà Chín cười lăn cười bò mê mệt dzí nó.

Mới hồi hôm, hai cô cháu ngồi vỉa hè uống sinh tố. Cô ba một muỗng nó một muỗng. Được chừng nửa ly thì nó ngậm miệng lắc đầu. Cô ba năn nỉ uống đi con, cô ba uống một mình sao nổi. Nó vẫn lắc đầu làm lơ ngó ra đường. Cô ba lại năn nỉ ỉ ôi nữa uống đi mà, con bắt cô ba uống nhiều quá cô ba bị béo phì rồi sao. Nó quay qua dòm cô ba chằm chằm rồi ra vẻ chị hai: thôi, thấy cô ba tội nghiệp quá để con uống phụ cô ba! :D

Mới bữa kia, cô ba đi làm dzìa, long thể bất an nên đi thẳng lên lầu. Nó lù lù leo lên, vô phòng kiếm, thấy cô ba nằm im ru trong bóng tối. Nó ngó kỹ thấy cô ba hổng có nhắm mắt mới cười hehe: mèn ơi, cô ba làm cái gì hổng mở đèn mà nằm một đống tù lu tú lu dzậy cô ba?? Haha cô ba cười muốn bể bụng, hổng biết nó học chữ tù lu tú lu ở đâu :D.

Nhớ có lần, nó làm cô ba đơ giữa chợ. Tại hai chị em nó ưa bị bón nên mẹ nó ưa chú trọng chuyện ăn uống sao cho dễ đi cầu. Còn cô ba thì chủ nhật nào cũng khoái dắt tay nó lội bộ ra chợ ăn bún bò, bị cả hai cô cháu ăn riết ghiền. Bữa đó, ngồi kế dì kia thấy nó cột hai sừng sáng sủa dễ cưng, nên nựng nịu, kêu nó ráng ăn nhiều cho mau lớn nha con. Nó nhai nuốt xong mớ bún trong miệng mới quay qua trả lời đàng hoàng rõ ràng: dạ hông, mẹ con nói ăn-nhiều-cho-nó-dễ-ỉa!! Hehe, bữa đó, ngoài đường giữa chợ, hông chỉ có cô ba bị sặc. Ai mờ biết nó nói quá to quá tự tin dzữ dzậy.

Nói nào ngay, ba nó nào giờ cưng nó số một. Lúc mới có em hay bị chọc ra rìa, sợ nó sanh nạnh, ba nó hay ôm nó cưng nựng dù cho có thêm mấy đứa em nữa thì ba cũng thương con số một không-bao-giờ-thay-đổi nha con gái cưng. Ba nó hay nhấn mạnh mấy chữ cuối, cho nên nó hay tự hào khoe với mọi người ba nó thương nó lắm. Và nó, lỡ thương cô ba sâu đậm rồi... nên hễ có ai muốn chia rẽ hai cô cháu, kêu nó đừng có đeo quá để cô ba đi lấy chồng... nó sẽ cười, hổng màng người ta nói gì, nó đè mặt cô ba ra hun lấy hun để, vừa hun vừa nói chớ hun nhiều là thương nhiều nè cô ba, thương nhiều là không-bao-giờ-thay-đổi nè cô ba. Cái câu không bao giờ thay đổi nó nhấn nhá y hệt thằng ba nó hà ;)

...



Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

Chuyện người ở lại

Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu "..."

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng.”

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình. Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi.”

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện. Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác. Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc. Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa trách nhiệm. Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được nên trân trọng người bên cạnh mình. Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn.

...
(st)


Thứ Bảy, ngày 23 tháng 8 năm 2014

Nếu còn có ngày mai

Ở SG, trên đường Bạch Đằng khúc gần Cầu Mới có một cái bệnh viện máy tính cũ kỹ nhưng làm ăn được lắm. Nhờ thằng em hồi xưa làm bảo trì ở công ty cũ giới thiệu, em mới biết, mấy chú bác sĩ máy tính ở đây đều lớn tuổi rồi nhưng tận tâm và có tay nghề rất cao. Nó còn nói hầu hết mấy chỗ đề bảng nhận sửa máy tính laptop xong sửa hổng được đều đưa tới cho mấy chú ở đây xử lý. Em đã có dịp xách máy lặn lội đường xa gió bụi đi kiểm chứng vài lần và công nhận em hết sức hài lòng. Được cái là sửa xong còn được bảo hành, nghĩa là trong vòng một tháng nếu có trục trặc đem coi lại, mấy chú hổng lấy thêm đồng nào. Vui cái là mỗi lần gọi điện thoại, có nhiều chú hổng biết chú nào, hổng biết có lưu số em lại hôn, nhưng lần nào bắt máy, chú này cũng nhỏ nhẹ "ừ, anh nghe nè" làm em mấy lần chao đảo nhớ tới người yêu xưa muốn rụng rời con tim ;)

Ở SG, trên đường Bùi Viện ngay chỗ đối diện công an phường Phạm Ngũ Lão có chị kia cỡ bằng tuổi em sửa đồ điện gia dụng rất điêu luyện. Chị này có nghề cha truyền con nối chuyên sửa quạt đèn bàn ủi nồi cơm điện cực nhanh với giá cực rẻ. Nhà em đem tới sửa riết thành mối quen. Chỉ cần dòm đôi bàn tay dính dầu mỡ đen thui của chị này thoăn thoắt mở ốc bắt vít sửa đồ, tới anh hai em là trưởng phòng bảo trì ở nhà em còn phải ngưỡng mộ. Ảnh nói nó tháo hết cây quạt ra cái một, liếc qua là biết hư chỗ nào rồi. Có lần má sai em đem bàn ủi, ủi riết mà cọng dây điện nó quắn quéo hở điện dán băng keo từa lưa, ra kêu chị này thay cọng dây điện mới. Em ngạc nhiên hỏi có dịch vụ đó nữa hả? Má nói thì mày cứ cầm ra nó hỏi thử. Đem ra, chị này chỉ cầm lên ngó qua rồi kêu em một tiếng sau quay lại. Mèn ơi, lúc em quay lại, cầm cái bàn ủi, thấy mới tinh, khoái gì đâu. Em nhớ, tốn đâu có hai ba chục ngàn.

Ở SG, ngay bên hông chợ Thái Bình phía bên đường Cống Quỳnh đối diện cổng Hội Người Mù có bốn em trai nói giọng Bắc sửa giày dép cấp tốc giá rẻ cực kỳ. Muốn may quai, dán keo, đóng gót, thay đế mới gì... em cứ việc xách ra đưa cho mấy em nó, dặn một lần là được, khỏi biên nhận gì hết, quay vô đi chợ một vòng lát quay ra lấy có ngay đôi giày mới chắc chắn như ý.

Ở gần nhà em có hai vợ chồng mới dọn tới thuê nhà. Anh chồng chạy xe ôm còn chị vợ làm thợ may. Chỉ may thì ít mà sửa đồ là chủ yếu. Chỉ sửa khéo mà lấy tiền công rẻ rề nên làm cũng có khách suốt. Má em, dì em, cả nhà em, cả xóm em, xóm trước xóm sau đều là mối sửa đồ của chỉ. Em mà rảnh rảnh là lôi tủ đồ ra lựa lựa đem qua chỉ một mớ là từ đồ kiểu cũ thành đồ kiểu mới liền. Coi như vừa tiết kiệm tiền vừa có đồ mới mặc, nên, em ưng lắm ;)

Rồi có một câu chuyện em đọc đã lâu thấy rất ý nghĩa. Đại khái có anh phóng viên đi phỏng vấn một cặp vợ chồng già sao ông bà có thể chung sống với nhau tám chục năm hay dzậy? Bà cụ cười móm mém trả lời: chúng tôi được sinh ra trong cái thời mà nếu cái gì đó có bị hư thì chúng tôi sẽ sửa nó chứ không vứt hết đi, dzậy là tụi tôi sống được với nhau cho tới tận bây giờ!!

Cái gì mới rồi cũng cũ, hoặc hư.

Anh có thể quẳng nó qua một bên, sẽ chẳng có ai cho anh là hoang phí. Nhưng nếu anh còn có lòng muốn sửa chữa tân trang nó lại, thì tin em đi, ít nhiều gì nó cũng sẽ mang tới cho anh một niềm vui nho nhỏ nào đó.

... Cũng như hôn nhân của anh, nếu còn có thể sửa chữa, xin anh đừng vội vàng vứt bỏ!

Cầu mong cho anh, lần này, thật chậm thật sâu, lắng nghe trái tim mình.


Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

Dạ khúc cho tình nhân


"Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
Nhớ thương sâu xin gửi người xa..."

Người phụ nữ bản lĩnh

Người phụ nữ có cá tính nỗ lực hằng ngày để giữ cho ngoại hình xinh đẹp.
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh quỳ gối nguyện cầu để giữ cho nội tâm an bình.


Người phụ nữ có cá tính không sợ hãi điều chi.
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh tỏ ra can đảm ngay giữa lòng sợ hãi.

Người phụ nữ có cá tính không để ai cướp mất điều tốt đẹp nhất của mình
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh đem tặng mọi người điều gì tốt đẹp nhất.


Người phụ nữ có cá tính sai lầm và tránh không sa vào sai lầm đó nữa
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh hiểu rằng những sai lầm trong cuộc đời cũng có thể là ơn Chúa và dùng chúng để sinh lợi.

Người phụ nữ có cá tính bước từng bước vững vàng.
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh bìết rằng Thiên Chúa sẽ nâng dậy khi mình ngã.


Người phụ nữ có cá tính bộc lộ vẻ tự tin trên gương mặt.
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh bộc lộ những hồng ân.


Người phụ nữ có cá tính tin rằng mình đủ mạnh để dấn thân.
Nhưng người phụ nữ có bản lĩnh tin rằng dấn thân chính là cách để tìm được sức mạnh.


(st) 

 
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...