Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

Làm sao để ta quên đi một cơn bão lớn...

1.
Em đã đi tập bơi lại. Để giải phóng vô số năng lượng thừa thải tiêu cực đơn điệu buồn tẻ tích tụ đã quá lâu trong em ;). Chiều chiều, sau nhiều giờ làm việc miệt mài, em nôn nao vượt một quãng đường ngắn ngủn nhưng đầy nhóc xe cộ giờ tan tầm, nhích nhích từng xăng-ti-mét tốn nửa tiếng đồng hồ mới tới được cái hồ bơi nhỏ xinh nằm trên sân thượng của một tòa nhà ở trung tâm thành phố. Hồ bơi đông dzui toàn là mấy em nhỏ vừa đi học về và các bà mẹ vừa làm văn phòng ra. Mỗi lần xuống nước, em lại nhớ ông thầy dạy bơi đầu tiên của em, ổng hay nhắc tới nhắc lui kêu em bình tĩnh bình tĩnh, đừng có gồng, càng gồng người nó càng chìm, thả lỏng là tự nó nổi lên à!! Nhớ nhỏ bạn hiền, để góp phần xúi giục em học cho biết bơi với người ta, nó hay ca bài ca con cá rằng đi bơi tốt lắm, buồn buồn nhảy xuống hồ bơi là quên hết sự đời, chỉ tập trung tinh thần mà bơi thôi, hễ hông tập trung là uống nước thấy mụ nội luôn hêhê. Hai người đó nói đúng quá đúng nên em biết bơi rồi, em tin, em siêng, em ham chưa từng thấy. Con bé Bào Ngư nó hát bài này vừa sôi động vừa hay: muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao, ai muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao... ;))

2.
Em đã xoá gần hết mấy cái app trên điện thoại của em. Những cái app thông dụng em ưa xài tới độ cứ cách một hai tiếng đồng hồ lại dở điện thoại ra quẹt quẹt coi coi. Giờ, em ghét phải phụ thuộc vô cái gì, hay ai đó. Bởi đôi khi, em phải thừa nhận, có một vài việc hông đáng để em bận tâm nữa, và có một số người hông xứng để em buồn phiền nữa. Người ta đương kêu gọi quẳng phây-búc đi mà sống, còn em, chỉ muốn quẳng luôn cái sì-mác-phôn của mình mà sống. Giờ, mỗi khi ngứa ngáy muốn thò tay cầm nó lên, em ngay lập tức đi ra ngoài ngửa mặt lên hít thở khí trời. Rõ ràng, vừa tốt cho tim mạch, vừa tốt cho sức khoẻ ;).

3.
Em đã bỏ được cái phôn xuống, bèn diện đồ lên và đi gặp bạn xưa ;). Gặp những người thật và thấy những điều thiệt. Gặp, thấy, nghe, nói, cười, khóc, dzui, bực, khoái, nản, khen, chửi. Cho đã. Xong rồi xách đít về. Hông cần màu mè với nhau. Hơi sức đâu khách sáo với nhau. Miễn nịnh bợ với nhau. Ai cũng được là chính mình. Vừa sảng khoái, vừa thoải mái ;).

4.
Em đã nghe bài này một trăm lượt rồi ;)
Mùa đông trên thung lũng xa
như một tiếng kinh cầu
Làm sao để ta quên đi một cơn bão lớn
...


5.
Làm sao để em quên đi một cơn bão lớn?




Thứ Ba, ngày 04 tháng 11 năm 2014

Thứ Hai, ngày 03 tháng 11 năm 2014

Giàu là có số

Nhỏ bạn em, bằng tuổi em, có một anh chồng hiền ba đứa con ngoan, đứa lớn nhất đang đi du học đứa nhỏ nhất học lớp ba, có hai căn nhà căn để ở căn cho thuê, hai vợ chồng làm ăn khá giả chi xài như cái cối. Hồi hôm, gặp em, nó than quá xá. Cả hai năm nay ban đêm nó hông ngủ được, trong người đầy bệnh, ốm o gầy mòn. Bác sĩ nói bệnh nào chữa cũng được hết trừ tâm bệnh của cô. Mà nó thì có gì mà lo nghĩ nữa. Vậy mà lo nghĩ đủ thứ. Mở mắt ra lo hổng biết bữa nay đi chợ cho ổng với mấy đứa nhỏ ăn món gì. Trưa ăn đúng một chén, lỡ ăn chén rưỡi là dằn vặt mình ham ăn hốt uống chi rồi sợ mập. Chiều sáu giờ đi tập thể dục, bốn giờ rưỡi lo ăn cơm sợ lát hồi đi bị tức bụng khó chịu. Bác sĩ dặn một ngày phải uống ba lít nước là tới tối nhẩm tới nhẩm lui coi tới giờ đó uống được nhiêu nước rồi, chưa đủ phải đi uống cho đủ nước mặc cho đêm tới đi tiểu tám bận. Hễ nằm lên giường là có tới một trăm điều lo nghĩ vớ vẩn ập vô muốn nổ banh cái đầu. Lo chồng lo con lo chị lo em lo ăn lo mặc lo nhà lo cửa lo đủ thứ lo. Mà nó nhận thức được hết, còn lấy giọng tiếu lâm tự trào ra kể cho em nghe. Nó cũng biết lo đâu có giải quyết được cái gì mà lo hoài. Nó còn biết đi khám bác sĩ cho toàn thuốc bổ chứ đâu phải thuốc ngủ mà hễ bữa nào quên uống y như rằng nguyên đêm bồn chồn bứt rứt hổng tài nào ngủ yên được.

Mèn ơi, nó dòm bề ngoài, nó tưởng em ngon, nó nói nó ước gì được như em, tự do tự tại, thích đi đâu đi thích làm gì làm, thích ăn thì ăn thích ngủ thì ngủ. Mèn ơi, em cũng dòm bề ngoài, em cũng tưởng nó ngon, em cũng nói em ước gì được như nó, nhà cửa yên ấm, con cái chăm ngoan. Mèn ơi, phụ nữ tụi em hay dòm bề ngoài. Cho nên em ưa mơ tưởng cuộc sống của nó. Còn nó thì hay dòm ngó cuộc sống của em hehe. Dù tận sâu trong lòng, hai đứa em đều thấu hiểu đạo lý ở đời có nhiều thứ thấy dzậy mà hông phải dzậy đâu hehehe.

Cho nên, kể lại chuyện này chủ yếu em nhắc nhở mình.

Nhớ đó, giàu là có số, còn khổ là do mình nha bạn Xuân!! :D

2 Má con đi chơi t10/2014 ;))

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 11 năm 2014

Kho quẹt

Tám tháng rồi em mới được vô bếp mà nhất thời hổng nghĩ ra mình thèm món gì nên làm món này. Cái món kho quẹt siêu đẳng này nè nhà em có ba người làm cực kỳ ngon nha: ông ngoại em nè, anh hai em nè, thằng út em nè. Chỉ có mấy miếng tóp mỡ cộng với mấy muỗng nước mắm ngoài Mũi Né gửi vô, vài muỗng đường, ít muỗng tiêu, ngắt thêm mấy trái ớt hiểm thảy vô rồi bắc trên cái lò để lửa riu riu cho nó sôi nhẹ nhẹ thôi mà có lối xóm đi ngang qua là dừng lại hỏi thơm zậy ta kho quẹt hả. Sau này có người chế, bỏ thêm mớ tôm khô, cũng là cho cái món dân dã này nó được lên đời thêm chút đỉnh. Luộc thêm đĩa rau củ thập cẩm tươi xanh. Bới chén cơm dẻo dẻo thơm thơm. Ta nói, bữa cơm đơn giản cũng làm đời con người ta thanh thản biết bi nhiu ;)).

Tiện thể khoe cái hình nguyên mâm này em mới làm sáng nay nhân dịp Má và nguyên gia đình thằng út dzìa quê. Mèn ơi, nó thơm thơm mặn mặn ngọt ngọt cay cay đậm đà vô cùng. Một lần nữa, vừa ăn, em lại vừa nhớ tới cái câu sì-lô-gan quảng cáo nước mắm này: Hông phải nước mắm nào cũng vượt qua được thử thách với cơm trắng! :))

Thứ Tư, ngày 29 tháng 10 năm 2014

Vừa đi vừa khóc

Chị ấy đã có một công việc mà chị ấy ưa thích, đúng sở trường, tha hồ sáng tạo bay bổng. Bạn bè chị ấy đều được truyền cảm hứng mỗi khi nghe chị ấy nói về công việc. Rồi một buổi sáng thức dậy, mọi cảm hứng tan biến, chị ấy không nhấc nổi tay chân, không còn chút hứng thú. Chị ấy âm thầm gói ghém đồ đạc chất lên xe chạy một trăm hai chục cây số tới một thành phố biển vừa nhỏ vừa xinh vừa lạ vừa quen ;)).

Mấy ngày đầu, sáng sáng chị ấy thong dong lội bộ qua nhà thờ Bãi Dâu hoặc đi leo núi Kitô Vua. Ở Bãi Dâu, bữa thì chị ấy đi thẳng lên đài Đức Mẹ ngồi tĩnh tâm ở đó, bữa đi đường vòng mới mở vừa đi vừa ngắm con đường đầy hoa cỏ có đặt tượng 20 mầu nhiệm Kinh Mân Côi rất sống động, bữa thì vô Nhà Chầu ngồi một góc dưới nền gạch gió mát rượi đọc kinh không biết chán. Xong xách xe chạy từ Bãi Dâu vòng qua Bãi Trước thả dốc xuống Bãi Sau hít gió biển đầy bụng ngắm cảnh biển đẹp ze kêu. Xong chị ấy tà tà chạy vô mấy con đường trong trung tâm. Chị ấy hồ hởi quan sát phố phường ngắm nhìn thiên hạ. Trên đường về, thể nào chị ấy cũng ghé quán cafe Relax đối diện Cáp Treo vắng như chùa bà đanh mà có wifi nhanh hơn điện. Chị ấy ngồi đó hết tra Vietbando rồi khám phá Foody dò đường đi nước bước. Chị ấy lần lượt thưởng thức bánh khọt Nguyễn Trường Tộ. Ngồi quán cô Nên nhâm nhi bạch tuộc nướng. Chịu khó húp tới giọt nước lèo cuối cùng của tô mì sườn Nghiệp Ký danh bất hư truyền. Ngồi quán Alibaba ăn có ly kem trà xanh mà uống tới bốn ly nước lọc. Đi tìm cho bằng được bánh bông lan trứng muối chà bông ở Đồ Chiểu rồi trưa nắng nhà nghỉ cúp điện, chị ấy đem ra biển ngồi ghế bố hóng gió nhâm nhi nửa tiếng hết luôn một hộp. Và vô số những quán lề đường ăn vặt chè kem hễ thấy đông đông là chị ấy hông ngần ngại tấp vô ;))

Đi đâu một mình, lợi thế lớn nhất là bạn có thể sẽ nhớ rất rõ con đường mà bạn đi qua. Chị ấy cũng dzậy. Chị ấy nhớ tất cả những con đường nhỏ nhỏ rợp bóng mát, những con đường lớn lớn đầy cửa hiệu, những ngõ tắt, những hàng quán, những người xa lạ tốt bụng mà chị ấy đã gặp.

... Chị ấy yêu cái thành phố nhỏ này, tự lâu lắm rồi.

Mấy ngày sau đó, chị ấy bắt đầu đi tìm nhà thuê. Chị ấy thật sự muốn ở lại nơi này lâu hơn. Chị ấy tự mình làm mọi chuyện từ lúc bắt đầu manh nha ý định: tìm thông tin, đọc những điều cần lưu ý, những chỉ dẫn, rồi liên lạc, kể cả chuyện làm tư tưởng cho những người thân tỏ ý lo lắng cho chị ấy thân gái dặm trường. Chị ấy bắt đầu rong ruổi, bất kể lúc nào có người gọi coi nhà là chị lao đi, mặc nắng nóng như điên, mồ hôi đổ đầm đìa, và tốn hông ít tiền bồi dưỡng cho mấy người dẫn chị ấy đi đây đi đó khắp cái thành phố nhỏ này. Rồi chị ấy bị vỡ mộng ;)). Dù dzậy, chị ấy vẫn thấy dzui và rút ra bài học: đừng tin những gì quảng cái nói, nhất là mấy cái quảng cáo bất động sản ;)). Họ cũng thừa nhận đăng là đăng dzậy thôi, tuỳ coi mình có duyên gặp nhà nào ở mới được àh.

Buổi chiều chạng vạng hôm đó, lúc coi thêm một căn cuối ở gần vòng xoay Lê Hồng Phong, bỗng dưng chị ấy thấy oải ;)). Vì đứng trước căn nhà trống trơn trống trải, chị ấy nhớ tới mấy căn nhà có nguyên dàn tủ kệ máy móc nệm êm chăn ấm thêm dàn bếp đầy đủ dụng cụ nhất nước VN của chị ấy hồi xưa. Nhớ rùng mình luôn. Ra khỏi đó là nước mắt chị ấy cứ thế rớt lộp độp.

Tự dưng chị ấy nhớ lại lời một người bạn nói cách đó mấy bữa, thấy ảnh nói cũng chí lý. Ở đời này hông ai làm cái gì một mình được. Làm cái gì cũng phải có quan hệ, phải liên kết cộng đồng, phải nhờ người này người kia, hoặc ít nhất phải có đôi có cặp há. Chị ấy đâu phải siêu nhân, cũng đâu có tài giỏi gì, gồng lên làm một mình hoài sao được, có mà die-soon ;)).

Tự dưng, chị ấy nhận ra ở đây coi dzậy mà ngày dài dễ sợ. Cái thành phố gì mà cũng nhỏ xíu xiu, tới ở chừng tuần lễ đã đi hết chỗ hoặc hết chỗ để đi rồi. Chưa nói là cái xứ biển gì mà ban ngày nắng chang chang, tối tới gió lạnh lẽo thấy ghê ;))

Thì thôi, chị ấy sẽ tạm để mơ ước của mình ở lại nơi này.

Sáng sớm, chị ấy thong dong đi thêm một vòng thành phố y bon như mấy ngày đầu chị ấy tới đây. Rồi chị ấy xếp đồ đạc chất lên xe chạy một trăm hai chục cây số đi dzìa. Vừa đi vừa khóc :)).

Bãi Dâu, 28.10.2014

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...