Thứ bảy, ngày 18 tháng năm năm 2013

Tự trắc nghiệm

Có một ngày của tháng bảy năm ấy, trong một bữa tối buồn thúi ruột, tôi đã viết cái entry này. Giờ đọc lại thấy mắc cười. Gần hai năm rồi, tôi vẫn dậm chân tại chỗ... dù cho vật đã đổi sao đã dời, lòng người đã hoàn toàn thay đổi. Dù có như dzậy đi nữa, thì, tôi vẫn là tôi, là tôi, là tôi ;). Kể ra thì cũng lâu lắm rồi, tôi không làm thêm một bài tự trắc nghiệm nào nữa ;)

Tự trắc nghiệm
(00:27 - 31/7/2011)
Rảnh rỗi, làm một cái trắc nghiệm. Kết quả như vầy: 
Bạn không tự tin lắm. Có thể bạn chưa có một công việc hay một người yêu như ý. Cuộc sống của bạn dường như hơi bấp bênh, vô định, đôi khi bạn cũng không biết đi đâu về đâu trong cuộc đời. Điều bạn cần làm là tìm ra mảnh đất thật sự mà mình có thể phát triển tốt và cố định trên mảnh đất ấy. Ví như lạc đà phải tìm ra sa mạc của mình, chim phải tìm thấy bầu trời, cá phải tìm ra nước. Để làm được việc đó, bạn phải trả lời bằng được ba câu hỏi:
- Bạn khác mọi người ở chỗ nào? Đâu là khả năng “chết người” của bạn?
- Bạn sống để làm gì? Đâu là ước mơ trong đời của bạn?
- Với những gì bạn đang có, bạn có thể xây thêm cho mình những khả năng nào để bước lên vươn tới ước mơ trong đời?
Ngoài ra, ở thời điểm này, việc tìm kiếm sự tư vấn chỉ lối từ một người am hiểu cuộc sống và tìm những bàn tay hỗ trợ từ những người xung quanh là hai nước cờ tốt cho bạn.


Chỉ là một bài trắc nghiệm thôi, dzậy mà tôi cũng nổ lốp bốp cho dzui nhà dzui cửa.

1. Tự tin: như đã giới thiệu, tôi là người có lúc thừa tự tin, có khi lại quá thiếu tự tin. Thiệt ra, tôi rất yêu mình những lúc tràn trề tự tin. Lúc đó tôi dịu dàng, hài hước, xinh xắn, sáng sủa, đáng yêu lắm :)

2. Công việc: đối với tôi chỉ là một công việc, để có đồng ra đồng vô, để trừ nợ, để giết thời gian, để se sua quần áo túi xách giày dép, để tụ tập la cà với mấy em gái trong văn phòng, để có thời gian lang thang trên mạng học hỏi quá chừng thứ, để nở lỗ mũi đưa cái cardvisit ra, để đụng chuyện thì đứng ở mũi chịu cây sào, để lâu lâu bị boss quần chạy xịt khói... :)

3. Người yêu: tôi đã yêu một người, yêu khá là nhiều và hơi dư dả. Yêu và không có gì phải hối tiếc hay phàn nàn. Chỉ muốn hỏi thế gian, tình là gì mà khiến sinh tử tương hứa...!? :))

4. Cuộc sống: dường như hơi bấp bênh, vô định, đôi khi bạn cũng không biết đi đâu về đâu trong cuộc đời?? Nghe thấy cũng hơi đúng. Tôi hiện tại: không có cục đất chọi chim nói chi đến nhà, không có tài sản gì quý giá, không chồng không con ở cạnh lấy gì có cái mái ấm nào, không tiền không sắc, cũng không có tuổi trẻ sung sức nữa... Chỉ còn có cái mạng cùi với một cục nợ to đùng ở trên lưng. Hêhê, giật mình nhìn lại, ôi thôi, cả chục năm nay, từ hai bàn tay trắng, ta đã làm nên vô số nợ nần ;)

Ví như lạc đà phải tìm ra sa mạc của mình, chim phải tìm thấy bầu trời, cá phải tìm ra nước... Tôi phải tìm ra mảnh đất thật sự mà mình có thể phát triển tốt và cố định trên mảnh đất ấy ở đâu chứ? Haizz, vụ này hơi căng nha, đất đai bây giờ có giá lắm, tôi có bản lĩnh gì mà tay không bắt cướp đây :). Đành phải tự mình trả lời cho bằng được mấy câu hỏi dưới đây:

- Bạn khác mọi người ở chỗ nào? Đâu là khả năng “chết người” của bạn?
- Tôi có gì khác mọi người đâu? Cả đời sinh-lão-bệnh-tử. Cả ngày ăn uống-làm việc-ngủ nghỉ. Có khác là khác ở chỗ nhiều khi, lúc đáng cười thì tôi lại khóc, lúc muốn khóc thì đi cười haha; lúc yếu đuối mềm mỏng, khi giang hồ chợ búa; có lúc thừa tự tin, có khi lại quá thiếu tự tin; có lúc nhạy cảm lắm, có khi lại vô tâm cực kỳ; hay trầm trọng vấn đề, thậm xưng quá đáng, nổ banh nhà lồng chợ cho dzui :)) Tôi không có khả năng làm "chết" ai hết. Tôi không biết liếc mắt đưa tình cũng không biết làm nổi bật mình ở chỗ đông người hay xa lạ. Tôi chỉ có một khả năng là có thể làm cho người bên cạnh tôi vơi bớt phiền muộn, chỉ có cười nhăn răng sống tiếp chứ không ai có thể "chết" được!

- Bạn sống để làm gì? Đâu là ước mơ trong đời của bạn?
- Hiện tại tôi đang sống để trả hết nợ cho đời... Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, uớc mơ từ đây đến cuối đời của tôi chỉ là được làm một người nội trợ bình thường, không bon chen với đời nữa.

- Với những gì bạn đang có, bạn có thể xây thêm cho mình những khả năng nào để bước lên vươn tới ước mơ trong đời? 

- Cái câu hỏi gì mà nghe cao xa diệu vợi quá... Trả lời đơn giản thôi, rằng, với một đống nợ đang có trong tay, tôi chỉ có thể lầm lũi cày bừa trả cho hết cái nợ đời này :) Trong thời gian đó, tôi chỉ có thể tích lũy thêm cho mình một ít khả năng kiên nhẫn, quan sát học hỏi, tâm lý, chuyên môn, sức khỏe (tất cả chỉ biết trông cậy vào Chúa và bạn Google)... Sau khi cày cuốc trả nợ xong trong vài niên nữa, cầu Chúa cho tôi trúng một tờ vé độc đắc sáu số. Vậy là tôi yên tâm làm một người nội trợ bình thường :))

5. Nếu có ai thấy mình là người am hiểu cuộc sống, hoặc có bàn tay (vàng), xin chỉ lối và hỗ trợ cho tôi. MX tôi đội ơn rất nhiều nhiều nhiều :D

Thứ sáu, ngày 10 tháng năm năm 2013

Xuân, đừng quên!

... câu nói hay nhất trong năm (rồi) mà cưng đã được nghe từ sếp (cũ) của cưng: "... không, em đừng so sánh em với ai hết, em có chiều sâu của em!"



Xuân, đừng khóc!











...
lâu rồi mà,
quen rồi mà,
sẽ ổn thôi,
cưng
...

Thứ ba, ngày 07 tháng năm năm 2013

Lọng cọng (13)


1.
Đối với mình, số 13 chưa bao giờ là một con số xui xẻo hay kiêng kỵ. Trái lại, do ảnh hưởng của một số người từng thân cận, mình đã cực kỳ thích con số 13.

2.
Bạn P. yêu màu tím từ Mỹ Tho khệ nệ xách hai cuốn album hình cưới lên SG hẹn mấy bạn KB cũ ra uống cafe. Hơi đột xuất nên cuối cùng chỉ có bạn X. thong thả xách theo cái đầm màu tím tặng bạn P. Hai đứa ăn tối, uống nước, nghe nhạc, tám sơ sơ đâu có bốn tiếng đồng hồ. Đó là một buổi tối hoàn hảo cho đến khi bạn phục vụ đem ra cái bill cho mình. Mình không dzui khi cầm cái bill đó, càng không dzui với cách trả lời của mấy bạn ngồi trong quầy. Nhưng mình vẫn lịch sự, rất lịch sự, bởi, mình với P. hai đứa là dân làm nhà hàng lâu năm mà. Mình không muốn bạn P. thấy khó xử cũng không muốn lằng nhằng đôi co với mấy em ở đó. Chỉ tiếc cho chủ quán, họ có cái quán đẹp quá chừng mà không biết giữ khách. Tới mấy ngày sau mới nhớ ra để phản hồi thằng bán voucher thì lại dẫn đến một cuộc đôi co dài dòng vô bổ. Nhận ra mình không phải là khách hàng duy nhất phàn nàn cái quán này. Bỏ luôn. Coi như kể từ đó, cái quán này và trang bán deal kia sẽ mất một khách hàng dễ tính và lịch sự, đó chính là mình đây :). 


3.
Chiều chủ nhật, nhỏ C. nhắn tin kêu "chị ơi, ra bến xe buýt ngoài SG đón em nha". Biết nó không quản đường xa gió bụi lặn lội từ Hóc Môn đi xe buýt ra uống cafe với mình, nên mình xách theo cái nón bảo hiểm đi đón. Tự nhiên trùng hợp là hai chị em bữa đó rất điệu, mặc đầm ngắn mang giày cao gót còn hơn đi hẹn với người yêu. Đi ăn ăn uống uống cười cười nói nói với nhau một chặp rồi cùng nhau đi Lễ. Trên đường chở nhỏ C ra bến xe buýt lại thì bị mấy chú CSGT núp lùm thổi phạt vì cái tội quẹo phải không xi-nhan. Chưng hửng. Có lỗi này nữa sao? Đường vắng, chạy sát lề, quẹo phải hết sức chậm rãi và nhẹ nhàng mà. Nhìn quanh thì thấy cũng không chỉ có mình mình bị phạt lỗi này. Thôi thì đành xuống nước theo như lời bạn trẻ nọ chỉ dẫn. "Em thông cảm cho chị, chị không biết lỗi này.. chị phải chở nhỏ em ra bến xe buýt để về Hóc Môn lận, sợ trễ chuyến... em cho chị đi nha". Chao ôi, mình vừa nói vừa làm một hành động hết sức xấu hổ là nhét tiền vô túi nó. Nó quay lại trừng mắt rồi gạt tay mình một cái thiệt mạnh. Tiền bay xuống đất. Mình cúi xuống lượm, giận run người. Vừa lúc quay lại nhìn thấy ánh mắt của nhỏ C. đang trợn tròn nhìn cái thằng đó. Mình đơ cả người đứng tần ngần thì một thằng khác tiến lại hỏi han. Mình nhìn thẳng vào mắt nó, lặp lại câu vừa nói với thằng kia. Nó nhìn mình từ đầu tới chân rồi ngó nhỏ C., cũng từ đầu tới chân. Không biết nó nghĩ gì rút ra xấp giấy nói "thôi chị đóng 100k đi rồi đi". Mình lạnh lùng đưa cho nó tờ 50k nói "chị không có mang theo tiền, em cầm đỡ đi" rồi đi một nước không quay đầu lại. Nó cũng không kêu mình lại. Từ đó tới lúc ra bến xe buýt, hai chị em mình không nói với nhau một lời nào.


4.
Bữa kia, chị D. sếp cũ hẹn mấy chị em đi cafe ăn trưa từ lúc 10g sáng. Lật đật đóng cửa hàng đi thì chị nhắn tin nói có chuyện đột xuất dời lại cuộc hẹn. Lát sau thì chị gọi chạy qua Quận 3 đón chị. Lại lật đật đi, quên mang theo thêm cái nón bảo hiểm. Tới nơi, sực nhớ, chạy mấy vòng không thấy ai bày bán, đành ghé nhà bạn ở tuốt Phú Nhuận mượn đỡ cái nón. Chị Th. thì từ tuốt Tân Bình chạy ra, không mấy rành đường ngoài SG, nên đứng phơi nắng trước chợ Bến Thành chờ mình cả tiếng đồng hồ. Chao ôi, chị em mình còn gặp được nhau, còn lắng nghe nhau đã là một niềm hạnh phúc vô biên. Hôm đó, chị Th. khóc nhiều, chị D. và chị Th. nói với nhau rất nhiều, mình ngồi nghe rất nhiều. Hôm đó, mình nói rất ít, chỉ gật gù và lúc cuối mới nói một câu mà mình nghĩ là nó có giá trị với chị Th. lúc này, như đã từng có giá trị với mình lâu nay: "Ráng lên chị... em tin chị!". Bữa trưa nắng chang chang đó, chị D. và mình đứng nhìn theo dáng chị Th. cắm cúi chạy xe quẹo ra ngã sáu mà ứa nước mắt.

5.
Thà một lần đi, cách xa nhau ngàn đời. Cho lệ này ngừng rơi, tiếng cười còn vương trên môi...

Chủ nhật, ngày 05 tháng năm năm 2013

Bạn zí bè (3)

Gọi điện cho bạn, gặp lúc bạn không dzui, được bạn xả cho một đống xì trét. Thiệt ra thì chuyện hôn nhân cũng thăng trầm như chuyện đời người dzậy, có lúc vui lúc buồn lúc vầy lúc khác. Chuyện vợ chồng có lúc hục hặc với nhau cũng là chuyện thường tình bởi không có ai là hoàn hảo. Và dù mỗi nhà mỗi cảnh nhưng những tình tiết dẫn tới hục hặc thì không khác nhau là mấy. Bởi mình nhớ lâu lắm rồi mình cũng có viết về nhỏ bạn kia, nó cũng từng nói với mình những câu mang máng dzậy. Nào là hỏi: lấy chồng để làm chi mà hễ đụng chuyện quái gì tao cũng chỉ có một thân một mình? Nào là bực: Tại sao chồng tao chỉ lo đâu đâu mà không hề biết coi trọng vợ con? Nào là tức: Tại sao tao luôn hy sinh tất cả vì gia đình mà chồng tao thì không bao giờ coi gia đình là số một? Nào là tiếc: biết dzậy khỏi lấy chồng! Nào là ước: phải chi bây giờ tao có một thân một mình như mày dzậy... cho khỏe!? Và người hùng tự do bất đắc dĩ là mình luôn ngửa mặt lên trời mà cười một tiếng thiệt lớn rằng: haha... tại sao ai cũng dòm bề ngoài rồi nói dzậy!?!? Khỏe hay hổng khỏe... chỉ có trời biết đất biết và MX này biết mà thôi! ;)

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...