"Em không đổ lỗi cho Thượng đế, không oán than, và cũng không đổ lỗi cho anh... Chẳng vết thương nào là không thể xóa nhòa... " - Once (Trương Bá Chi)
"Chẳng ai không phạm sai lầm, bạn học được điều gì từ những lần vấp ngã mới thực sự quan trọng. Đừng vì bất cứ điều gì mà mất niềm tin vào tình yêu. Tôi không sợ thất bại, không ai có thể khiến tôi gục ngã, chỉ cần bản thân không tự lừa dối mình. Cuộc đời này, mỗi người chỉ được sống một lần, thành bại không phải là điều cốt yếu, chọn lựa của tôi chỉ là trải nghiệm mà thôi. Hiện tại chặng đường phía trước nhiều khó khăn, nhưng tôi không muốn vì thế mà phức tạp hóa nó. Mỗi ngày, tôi luôn cảm ơn Thượng đế đã cho mình cơ hội bước tiếp. Dù gì đi nữa, đời không phải là sân khấu, tôi không phải diễn, chỉ muốn tìm kiếm những gì là thật." - Trương Bá Chi (08.09.2011)
*Tôi thích Bá Chi, cả trước và sau khi cô ly hôn.
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011
Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011
Sinh nhật tháng 9
chút tình gửi gió
10.9Chị biết mày lăn lộn ngoài đời bao nhiêu năm rồi, lúc lên voi xuống chó, lúc chạy Su-xì-bo lúc đi bộ lơn tơn và không ít lần ở tận dưới vực thẳm nên giờ đã biết quý trọng cuộc sống, gia đình, tình thân. Chị biết tính mày hay thương người nghèo khổ và rộng rãi với người ta, giống y như hai thần tượng là bà nội và bà ngoại mình. Xuề xòa, bình dân, khoái nhậu cho nên chị cũng biết mày có cả đống bạn bè chiến hữu và giữ mối quan hệ tình thân với tất cả ông bà chú bác dì dượng anh chị em con cháu trong dòng họ. Mày có mặt trên từng cây số từ Sóc Trăng, Long Xuyên, Bến Tre... và bây giờ là quê vợ Bình Dương. Mày không bỏ qua bất kỳ lời mời họp mặt, đám cưới, đám tang, sinh nhật, mừng thọ, thôi nôi, đầy tháng nào. Và đáng nói là mười mấy năm rồi, chưa có Thanh minh nào mà mày không về thăm mộ ông bà ngoại. Chị đã tin chắc rằng mày là hậu duệ tốt nhất của gia đình mình.
Mày cũng hay lắm, bộ nhớ mấy trăm GB của mày chính là chỗ lưu giữ hầu hết những kỷ niệm về ông bà nội ngoại đã khuất hay những cột mốc quan trọng của nhà mình. Mày trân trọng ghi nhớ tất cả những điều tốt người khác làm cho mày. Mày nhớ tất cả những lời chị nói, những việc chị làm cho mày, lâu lâu xỉn xỉn mày nhắc lại từng chút từng chút làm chị mày ngạc nhiên nở lỗ mũi. :)
Chị biết mày đang phải vất vả gánh vác cả gia đình. Chị ngưỡng mộ mày lắm nhưng nói gì nói, đôi khi chị ghét khủng khiếp cái tật xấu duy nhất của mày: cái gì mà nóng như lửa và đôi khi cổ hủ không chịu nổi à.
11.9
Nhớ hồi cưng có mấy tháng tuổi, đẹp trai, trắng bóc, mới biết lật, chị X với anh N. hay ẳm qua nhà chơi. Chị X nắm hai vai, anh N nắm hai chân duỗi thẳng ra không cho cưng lật. Cưng gồng hết sức để lật cũng không lật được, vậy là cưng nằm im nhìn anh chị rồi toét miệng ra cười. Anh N. nhớ hoài, lâu lâu nhắc lại, thấy thương cưng gì đâu.
Nhớ hồi cưng biết đi lẫm chẫm, cưng đeo chị X dữ lắm. Bữa đó, chị X giận mẹ cưng cho nên nhỏ mọn không thèm ẳm không thèm nựng cựng luôn. Vậy mà đi ngang nhà, cưng chạy lại ôm chân chị X cứng ngắc. Chị X gỡ tay cưng ra bỏ đi một nước. Một lần, hai lần rồi nhiều lần, chị X chịu đâu nổi, vậy là lại ẳm cưng dzìa nhà chơi.
Nhớ hồi cưng mấy tuổi, chị X chở cưng với chị Hai cưng với Út H. trên chiếc chaly nhỏ xíu chạy vô Chợ Lớn ăn cá viên chiên. Ăn xong, chị X giả điên la lên chết mồ, chị quên đem tiền rồi bây ơi, làm mấy đứa ngơ ngác dòm. Chị X làm bộ nghĩ ngợi xong nói hay là mấy đứa ở đây, chị X dzìa nhà lấy tiền. Cưng đứng nắm vạt áo chị X cứng ngắt, chị Hai khóc mếu máo: thôi em hông ở đây đâu, em zìa zới chị X àh, còn Út H. thì đứng ngó chị X trân trân :)) làm cái chú bán cá viên chiên thấy mặt đứa nào cũng xanh lè xanh lét tội quá nên kêu bữa khác ghé trả cũng được. Hehe, đến lúc đó chị X mới giở cái yên lên lấy tiền trả người ta. Ác thiệt há!?
Nhớ hồi cưng lớn hơn một chút, hai đứa mình khoái dung dăng dung dẻ đi ăn kem và có chung một sở thích là ăn bánh trái tim của Nelly. Chị X rất khoái đi chơi và nói chuyện với cưng, tại cưng khôn quá và hay để ý quan tâm người khác nữa. Bây giờ già đầu rồi mà tình cảm của hai đứa mình vẫn không thay đổi. Cho nên, cưng mãi mãi là đứa em trai ngoan nhất và thông minh nhất của chị X!!
21.9
Anh à, có những cột mốc ở trong đời mình, em muốn quên cũng không được. Sắp sinh nhật anh là em lại lan man nhớ tới những khoảnh khắc sinh nhật vui vẻ mình đã từng có... Nhưng lần này, em không biết nói gì hơn, chỉ chúc anh tuổi mới mạnh khỏe, bình an và phát tài.
23.9
Bữa tết đi chơi, tao với mày ngồi trên xe nhắc chuyện hồi xưa mắc cười ghê... Hễ đi học dzìa, cất cái cặp táp là tao ra nhà mày chơi đến khi nào má tao cho người ra kêu dzìa thôi. Nào là chơi nhà chòi, chơi chị em, rồi làm cô giáo dạy học và đủ thứ trò khác. Tao có một đứa em thôi trong khi mày có tới bốn đứa, đi đâu cũng lủ khủ đứa ẳm đứa dắt, mày ẳm em đến chai hông luôn.
Nghỉ hè, ba mày lái xe nhà chở một bầy con nít hơn một chục đứa đi ĐL. Không có nhà trọ nào cho mình ở, ba mày chở cả đám ra tuốt ngoại thành, thuê cái gác trọ mà giờ nghĩ lại thấy cũng ớn ớn. Cái gì mà tối nào cũng nghe tiếng nước chảy, tiếng bước chân đi lên cầu thang, tiếng nói chuyện rì rầm, rồi còn tiếng gõ cửa nữa, mà mở ra thì không thấy ai hết :)) Mà hồi đó, cả đám con nít mình có biết sợ ma là gì đâu? Đứa nào đứa nấy đâu có bị ai hù nên tỉnh bơ à (về sau này mới thấy sợ :))
Đi chuyến đó zui ơi là zui. Nhớ cái vụ mày mặc đồ đẹp ơi là đẹp mà loay hoay làm sao bị lọt nguyên em xuống hồ ở TLTY được người ta vớt lên, ướt như chuột lột. Nhớ nguyên đám bạn anh V, anh C, thằng L... chạy xe máy ra ĐL buổi tối chở mình đi chơi. Nhớ nhất là trên đường từ ĐL dzìa SG, mỗi đứa ôm khư khư trên tay một hộp dâu tươi, không dám nhúc nhích, sợ dập, hàng quý hiếm thời đó mờ...
Nhớ thời con gái của tao với mày cũng oanh oanh liệt liệt chứ bộ. Học ra học, chơi ra chơi, giỏi việc nước đảm việc nhà. Cả đống người theo, rốt cuộc, ai có ngờ hai đứa đẹp người đẹp nết như tao với mày lại giao trứng cho ác, để bây giờ mới nửa đường đứt gánh, mới thấm thía cái mùi đời :))
Dù gì đi nữa, tao cũng phải khen mày có bản lãnh đầy mình nha mậy!!
*Thương chúc cho mọi điều ước trong ngày sinh nhật của tất thảy mấy bạn đều trở thành hiện thực :))
Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011
Nói, nghe, im lặng...
*Lời nói là người: có người càng nói nhiều, càng tỏ ra mình trống rỗng. Người ta dễ khen kẻ ít nói. Chẳng ai khen kẻ nói nhiều. Nói nhiều chưa chắc đã làm nhiều. Làm nhiều nói ít thì hơn là nói nhiều làm ít. Nói hay, không tại hay nói. Thà ít nói mà tư tưởng phong phú, rõ rệt, còn hơn là hay nói mà tư tưởng nghèo nàn, luộm thuộm. Nói nhiều khó tránh khỏi sai lỗi (đa ngôn đa quá) và dư thừa. Sai lỗi tất nhiên là không tốt, mà dư thừa cũng chẳng là điều hay. Do đó, chọn lời mà nói, chọn chữ mà dùng. Ăn phải nhai, nói phải nghĩ
*Món quà từ sự lắng nghe: khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.
*Im lặng: Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.
*Và cầu nguyện:
Đời người được đan kết bằng những chọn lựa lớn nhỏ.
Có những trường hợp dễ phân biệt trắng đen.
Nhưng có khi tôi phân vân không rõ điều nào tốt hơn,
và đâu thực sự là điều Chúa muốn cho đời tôi.
Gặp gỡ Chúa trong lặng lẽ cô tịch, với tâm hồn tự do thanh thoát,
chúng ta có cơ may nhận được ánh sáng từ trên cao.
Nếu tôi làm theo ý Chúa, đời tôi sẽ được hạnh phúc, dù phải hy sinh.
Nếu tôi cương quyết làm theo ý mình, dù biết ngược với ý Chúa,
thì lòng tôi sẽ chẳng được bình an.
Thiên Chúa muốn vén mở cho tôi biết ý định của Ngài về tôi,
nhưng Ngài đòi tôi cất công tìm kiếm.
Hạnh phúc cho ai tìm thấy ý Chúa sau những đêm dài trăn trở!
*Món quà từ sự lắng nghe: khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.
*Im lặng: Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.
*Và cầu nguyện:
Đời người được đan kết bằng những chọn lựa lớn nhỏ.
Có những trường hợp dễ phân biệt trắng đen.
Nhưng có khi tôi phân vân không rõ điều nào tốt hơn,
và đâu thực sự là điều Chúa muốn cho đời tôi.
Gặp gỡ Chúa trong lặng lẽ cô tịch, với tâm hồn tự do thanh thoát,
chúng ta có cơ may nhận được ánh sáng từ trên cao.
Nếu tôi làm theo ý Chúa, đời tôi sẽ được hạnh phúc, dù phải hy sinh.
Nếu tôi cương quyết làm theo ý mình, dù biết ngược với ý Chúa,
thì lòng tôi sẽ chẳng được bình an.
Thiên Chúa muốn vén mở cho tôi biết ý định của Ngài về tôi,
nhưng Ngài đòi tôi cất công tìm kiếm.
Hạnh phúc cho ai tìm thấy ý Chúa sau những đêm dài trăn trở!
(từ internet - lang thang, lượm lặt, ngẫm nghĩ)
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011
Không oán giận
(nhưng buồn tênh, khó ngủ ghê!)
Sách Bảo Huấn, cuốn sách cổ, đã có hơn 2000 năm, dạy chúng ta: Người ta ở đời, đối với loài người mà gặp phải kẻ xử với mình một cách ngang ngược, thì nên coi như đi trong bụi rậm, áo vướng phải gai, chỉ nên thong thả dừng lại, gỡ dần ra mà thôi. Cái gai góc kia, có biết gì là đánh giá ? Xử được như thế, thì tâm mình không phiền não, mà bao nhiêu nỗi oán hận sẽ tiêu tan ngay. Cổ nhân có câu nói: "Nên coi những sự ngang ngược phạm đến ta như chiếc thuyền không nhỡ đâm phải ta, như con gió dữ nhỡ tạt phải ta, nghĩ cho cùng, có gì mà đáng giận".
Vì nếu ta chỉ một mực thấy cái trái của người, thì ngay như anh em, vợ chồng, con cái, bạn bè, tôi tớ, cho đến con chó con gà trong nhà, chắc cũng có nhiều lúc đáng làm cho ta bực. Nếu việc gì ta cũng dằn lòng suy nghĩ như thế và biết tự chủ, thì sự tức giận, bực bội của ta sẽ giảm rất nhiều.
Tuy Abraham Lincoln sống cách tác giả cuốn Bảo Huấn trên đây hàng ngàn năm, thế nhưng ông cũng có một suy nghĩ hệt như trên. Khi người ta hỏi ông: "Tại sao ông không nổi giận khi người khác nhục mạ ông, chế giễu ông và tìm cách làm ông giảm uy tín ông?" thì Lincoln đã trả lời: "Tất cả hành vi của người đời do tính tình người ta hết; mà tính tình người ta là do yếu tố người ta không làm gì nổi, như hoàn cảnh, bạn bè và cả mớ yếu tố khác, bởi vậy không nên nổi giận trước mặt một người cản đường mình, cũng như trước một cây bị gió trốc gốc nằm giữa đường".
Trang Tử cũng đồng một quan niệm, tuy Trang Tử sống trước công nguyên và Trang Tử cũng có một lối phân tích lý do sự giận dữ một cách sâu xa. Trang Tử đã viết:
"Một chiếc đò sang sông, có chiếc thuyền không có người từ đâu trôi đến, đâm phải. Người lái đò tuy hẹp bụng đến đâu cũng không thể giận. Nhưng giả sử trên chiếc thuyền có người ngồi, thì người lái đò tất phùng mang, trợn mắt, tru tréo, một lần không nghe tiếng, thì tất tru tréo đến lần thứ hai, lần thứ hai không nghe tiếng, thì tấc tru tréo đến lần thứ ba, thứ bốn. Rồi đến buông lời chửi rủa thậm tệ nữa.
Việc xảy ra giống nhau và như lúc trước thì không giận, nhưng lúc sau lại giận thì cớ làm sao?
Tại lúc trước chiếc thuyền không có người và lúc sau chiếc thuyền có người.
Do đó tức giận hay không tức giận đều do ta, chứ không do biến cố xảy ra.
Người ta mà biết thản nhiên trước mọi biến cố, thì sự ghen ghét tức giận sẽ không còn nữa".
Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011
Đối mặt
Mọi thứ, đối với tôi, rốt cuộc chỉ là một cơn mộng...Tôi đã làm mọi thứ bằng cái tâm của mình, không nề hà, không toan tính thiệt hơn.. để cho mỗi người trong chúng tôi thấy tất cả những gì đã xảy đến không còn là một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Tôi đã làm tất cả, không chỉ vì bản thân, mà còn vì mọi người trong đại gia đình mình, những người sống bằng đức tin, luôn lạc quan và muốn người nhà của mình sống vui vẻ. Quan trọng hơn, tôi chỉ muốn dịu dàng nắm lấy tay bạn của tôi, xoa dịu nỗi buồn của bạn, muốn bạn biết rằng tôi tin tưởng bạn và hết lòng ủng hộ bạn trong lúc khó khăn chật vật này.
Tôi cũng đã nhìn thấy sự cố gắng ở bạn. Tôi cảm nhận được cái tâm và cả nỗi niềm sâu lắng của bạn. Tôi đánh giá cao sự hiểu biết và thông minh hơn người của bạn. Tôi trân trọng bạn, đã đối đãi với bạn như người bạn thân nhất của tôi. (Bạn cũng đã đối với tôi y như vậy mà!?). Những khoảnh khắc hạnh phúc khi ở bên bạn y như ở trong mơ. Chỉ có những câu chuyện nhẹ nhàng hài hước. Chỉ có ánh mắt rạng ngời lạc quan. Và nụ cười làm bừng sáng cả khuôn mặt của bạn và tôi. Chỉ có chat chit, hẹn hò, ăn khuya, tán dóc và vui vẻ...
Nhưng, một lần nữa, tôi lại cảm thấy mình bất tài bất lực bất xứng bất bình. Có thể lỗi không phải là lỗi của bạn hay là lỗi của tôi. Chỉ là tôi đã ráng nhìn đời bằng sự lạc quan và bằng niềm tin yêu. Chỉ là tôi muốn đơn giản hóa những phức tạp, giằng co, rối rắm, mệt mỏi của phận người. Chỉ là tôi thấy khó chịu khi sự phản trắc, giả dối, cố chấp, ích kỷ vẫn hiển hiện. Nhưng thật sự mà nói, những cái đó không đáng sợ bằng sự yếu đuối của phận người. Tôi biết cả tôi và bạn đều ngày đêm chống chọi lại sự yếu đuối ở trong lòng mình. Sự yếu đuối của tôi làm tôi quay quắt khổ sở nhưng chính sự yếu đuối của bạn, một người bạn mà tôi tin yêu, đã khiến tôi sợ hãi, chùn tay, và muốn bỏ cuộc, ngay bây giờ, không lưỡng lự nữa!
Bấy lâu nay, tôi đã làm một việc quá sức mình :(.
Có lúc, tôi ngỡ như mình đã có thể xoay chuyển tình thế. Có lúc, tôi ngỡ như mình đã có thể thu phục được lòng người. Có lúc, tôi đã mơ thấy ngày cả bạn và tôi lành lặn trở về và nhìn mọi thứ đã qua "chỉ là cơn mộng thôi". Nhưng dù là mơ hay là thật, đối với tôi, từ bây giờ, tất cả thật sự sẽ chỉ là một cơn mộng...
Tôi không thể làm một người yếu đuối nữa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


