Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Suy giảm miễn dịch mắc phải

 (không phải bài hưởng ứng Tháng hành động quốc gia phòng chống HIV/AIDS :))

Tôi nhớ cái bữa đó, út của anh làm mặt buồn và có vẻ hơi nghiêm trọng dặn dò tôi: anh của anh bị AIDS rồi, ở trường cai nghiện mới phát hiện bệnh nên trả ảnh về, sau này em phải cẩn thận, tránh tiếp xúc với ảnh, v.v và v.v... Tôi nhớ lúc đó tôi tỉnh bơ à, có gì đâu nghiêm trọng, em biết bệnh AIDS lây qua đường gì mà, có gì đâu mà mình phải kỳ thị ảnh, có gì đâu anh lo lắng, mình cứ tiếp xúc bình thường thôi... Tôi còn trấn an út của anh đừng có lo sợ gì hết, em biết chuyện mờ.

Nghe mọi người trong nhà kể lại anh sống rất được, rất tình cảm. Anh đi tới đâu cũng để lại ấn tượng tốt và lấy lòng tất thảy mọi người, từ người lớn cho đến đứa con nít. Sau khi anh mất, bà con anh em trong nhà vẫn nhắc về những thăng trầm của cuộc đời anh từ lúc là một thanh niên điển trai sống đoàng hoàng tới lúc bị sa lầy, vừa thán phục, vừa tiếc, vừa thương...

Thời đó, tôi đi làm cả ngày, rất ít tiếp xúc với anh. Tuy vậy, quan hệ anh em tôi không hề nhạt nhẽo. Tôi nhớ bữa đó út của anh đi làm về kể: ai đời ảnh vừa ra trại, tự đón xe ôm về nhà, chạy ngang công ty của em út làm việc còn cười tươi như bông, lớn tiếng réo: "N, anh về rồi nè!". Tôi nhớ những dòng thư rất tình cảm anh viết cho mẹ, ai đọc được chỉ có nước khóc. Tôi nhớ anh ăn uống rất dễ, có gì ăn nấy, ăn nguội ăn lạnh cũng không sao. Tôi nhớ anh rất hòa nhã, vui vẻ, vô bữa cơm ăn chung cả nhà, lúc nào anh cũng cười tươi tắn, kể chuyện này chuyện kia. Tôi nhớ có lần nghe anh kể chuyện mà cả nhà cười ngất. Anh gặp thằng Tèo - con người em họ, lúc đó còn nhỏ xíu - anh ôm thằng nhóc nựng rồi nói "bác D. sống không thọ đâu Tèo, bác D. sắp chết rồi Tèo ơi". Mấy bữa sau thằng Tèo gặp anh trước cửa nhà, nó dòm dòm anh rồi tỉnh bơ hỏi "ủa, bác D chưa chết nữa hả?" :D

Và tới bây giờ, tôi vẫn nhớ nụ cười nheo cả mắt của anh, dòm hiền queo. Tôi phát hiện ra hình như nụ cười của út anh bây giờ rất giống với nụ cười của anh hồi xưa. Nụ cười của một người vừa vô tư, vừa day dứt, vừa muốn làm người khác vui vẻ, vừa có vẻ hối lỗi, vừa lạc quan, vừa như muốn khóc...

Tôi nhớ hoài lần cuối cùng anh còn mạnh khỏe và cả nhà đi Lễ ở nhà thờ Mông Triệu. Mấy người trong nhà đều hát trong ca đoàn, chỉ có hai anh em tôi ngồi ở dãy ghế bên dưới. Tự nhiên có người chen vào ngồi giữa. Tôi chỉ cần nói với họ ngồi chỗ khác, vậy mà tôi đã im lặng. Hai anh em tôi, mỗi người ngồi một đầu ghế, dòm rất xa cách, khiến cho tôi mỗi khi nhớ lại tôi đều thấy đau nhói người. Bữa đó, khi lên rước Lễ, anh còn vấp té nằm dài dưới nền gạch nữa. Tôi thấy anh té rất nặng nhưng bật dậy rất nhanh, vội vàng phủi bụi và... anh lại nở nụ cười. Tự dưng dòm cái dáng chịu đựng, khổ sở của anh lúc đó, cái con nhỏ mau nước mắt là tôi khóc quá chừng chừng...

Tôi cũng nhớ một buổi chiều, mấy mẹ con tôi lặn lội đi thăm anh ở trung tâm Mai Hòa, Củ Chi, nơi chăm sóc và nuôi dưỡng những người bị AIDS giai đoạn cuối hoặc không có chỗ tá túc. Lúc đó, anh còn đi đứng khỏe mạnh và phụ giúp trung tâm chăm sóc những người bệnh nặng hơn. Mẹ tôi mang rất nhiều đồ ăn đến tặng họ. Ngay lúc mọi người ngồi trò chuyện với nhau, anh phát hiện một người đã chết trên giường tự lúc nào. Những người có mặt đã lặng lẽ tới bên anh đó, cùng nhau lần chuỗi đọc kinh cho ảnh. Tôi không biết người chết là ai, nhưng hôm đó chắc linh hồn của ảnh được an ủi rất nhiều vì đã có những giọt nước mắt xót thương và lời cầu nguyện của những người có mặt ở Mai Hòa lúc đó. Tôi còn nhớ, lúc đó, tôi bị xúc động mạnh lắm. Tôi khóc, khóc dã man, khóc không nín được, khóc về tới tận nhà... Cho tới tận bây giờ, vẫn còn mường tượng ra những hình ảnh ở đó, lúc đó.

Tôi còn nhớ vì anh mà bữa đám cưới của anh chị Ba xong, mẹ giận tôi ghê lắm, mẹ la quá chừng, nhờ có chị Nh. can, mẹ mới thôi giận.

Và tôi vẫn còn nhớ hoài ánh mắt tuyệt vọng quay đi của anh tôi khi anh lại sa lầy, tìm tới tận cửa hàng của em mình xin tiền... để rồi hai đứa em của anh phải chạy ra đường, ngó theo dáng anh mình mà chảy nước mắt...

Bữa nay, tôi chợt nhớ tới anh vì hồi nãy đi Lễ có người lại chen vào giữa tôi và má tôi. Nhưng lần này, tôi chủ động đổi chỗ để hai má con ngồi sát cạnh nhau... Và vì hôm nay, 8/12, tôi nhớ, là ngày giỗ Ông. Tôi đi Lễ cầu nguyện cho Ông, Bà, cô Út và trong đầu không sao dứt ra được những kỷ niệm về anh cứ miên man...

GOD BLESS US!


note: 
uống có một hớp trà đá mà giờ này hai con mắt sáng như hai cái đèn pha, 
oải thiệt, 8g sáng mai lại có hẹn luật sư, tòa án ;(

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011

Cảm kích

Hễ nhắc đến chuyện nợ nần là tôi lại bồi hồi nhớ tới nhiều người. Tôi biết ơn họ. Họ đã làm nên cuộc đời tôi, biến đổi tôi, làm tôi lớn lên, giúp tôi luôn giữ vững niềm tin ở đời này. Tôi muốn nhắc lại là cho dù đang gặp phải nhiều chuyện không ra đám ôn gì, có lúc chán nản mà buồn đến nát cả ruột gan, nhưng tôi chưa hề thấy suy sụp đến độ dòm thấy cuộc đời toàn màu đen, quơ đũa cả nắm, mất hết niềm tin hay là nghĩ tới cái chết (dù tôi đã từng thề thốt chỉ có cái chết mới chia lìa đôi ta ;)). Tôi vẫn tràn trề lòng tin vào con người, tình yêu và cuộc sống này :))

1. Tôi còn nhớ bước ngoặt cuộc đời tôi xảy đến vào một ngày giữa tháng 12/1995. Tôi ra bưu điện gửi thư cho Má tôi, tình cờ gặp lại H. H không phải bạn học cũng không phải bạn hàng xóm gì của tôi. H thường đến dạy kèm cho nhỏ em họ ở sát nhà tôi để kiếm tiền học đại học. Tôi biết khá rõ gia cảnh của H vì bà nội H hay trò chuyện với tôi. Cả H và bà nội H đều là những ân nhân lớn mà cả đời tôi không quên.

Biết tôi đang kiếm việc làm, H sốt sắng nói H biết chỗ này đang cần tuyển người nè, mai H ghé chở X đi phỏng vấn nha. Tôi cũng không suy nghĩ gì, chỉ ừ vậy thôi. Vậy mà sáng hôm sau, H chạy qua nhà chở tôi ra nhà hàng. Tôi đã làm ở nhà hàng đó hơn 10 năm, một thời gian quá dài. Một xã hội thu nhỏ mà tôi học được rất nhiều điều ở đó. Những tình cảm đồng nghiệp của anh chị em chúng tôi cũng là những tài sản quý giá mà tôi có được, dù giờ đây mỗi người một nơi, bận rộn với cuộc sống mưu sinh... Tôi biết ơn H vì H đã giúp tôi bằng một tình cảm vô vụ lợi, H chưa từng nhận ở tôi bất kỳ sự báo đáp nào. Vợ của H cũng là một trong những người bạn thân của tôi. Hai vợ chồng bạn tôi đang trong cơn gian nan khốn khó,  mà tôi thì cũng đang ở trong tình trạng không khá gì hơn, chỉ biết cầu nguyện cho hai bạn của tôi thôi.

2. Bà Nội H bằng tuổi bà Ngoại tôi và là hàng xóm thân thiết của gia đình tôi mấy chục năm, tôi gọi bằng bà Hai. Tính bà Hai khẩu xà tâm phật. Bà có thể chửi xa xả từ sáng đến tối nhưng thấy ai khổ lại giúp rất tận tình. Má tôi vỡ nợ, thiếu bà Hai tới 10 triệu đồng, tiền lời 500 hay 1 triệu một tháng gì đó tôi cũng không nhớ. Bà Hai không hề chửi mắng gì nhà tôi cả, gặp mặt tôi còn hay nói chuyện động viên. Một thời gian sau, đi làm ổn định rồi tôi mới thương lượng trả cho bà Hai 1 tháng 150.000 đồng. Tôi còn nhớ lúc nghe tôi nói, bà Hai hơi sững người ra nhưng Bà trả lời tôi "ờh, con tính sao cũng được, miễn là có trả, từ từ rồi cũng hết". Khỏi phải nói, đám con cháu bà Hai phản ứng dữ dội, 150.000đ không đủ đóng tiền lời hằng tháng? góp vậy đến chừng nào mới hết?? Họ hết đứng trước cửa nhà tôi chửi phong long, còn quay lại cằn nhằn sao bà Hai nghe lời tôi nữa. Bà Hai chửi cho cả đám, vậy là bà cháu, mẹ con họ gây ì xèo. Tôi cứ thế mà lẳng lặng góp cho bà Hai thôi, 150.000 đồng/tháng. Mất đến 6 năm mới góp xong tiền vốn, bà Hai không hề lấy thêm một đồng tiền lời nào của tôi. Trong suốt thời gian đó, hai bà cháu tôi vẫn thường ngồi ở cái băng ghế thấp ngay ngã ba gần nhà tôi tám chuyện này chuyện kia. Tôi cảm kích bà Hai lắm lắm!

3. Cô là bạn thân của Má tôi. Cô sống độc thân không con cái nên cô cũng thương mấy anh em tôi lắm. Má tôi nợ cô tới 50 triệu đồng, một số tiền không hề nhỏ. Má tôi đi, cô bị sốc, ngày nào cũng tới nhà tôi khóc lóc thảm thương. Một thời gian sau khi tôi đi làm, cô tìm tôi nhiều hơn. Tôi thương lượng trả cho cô 300.000đ/tháng, không hiểu sao cô cũng chấp nhận!? Tôi đã trả số nợ này trong bao lâu nhỉ? Từ năm 1996 đến cuối năm 2009, đều đặn mỗi tháng 300k, tốn có mười mấy năm chứ nhiêu! Mỗi tháng, tôi nhờ dì tôi mang tiền sang cho cô, lần nào cô cũng gửi dì tôi mang về cho tôi nào son, nào phấn, nào chì kẻ mắt, nào bánh, nào trái cây.. Tôi hay cười, kiểu này y như trả nợ được tặng quà khuyến mãi! Đến giờ, tình cảm của cô cháu tôi vẫn tốt. Tôi cũng biết ơn cô nhiều lắm vì tôi dám chắc không ai kiên nhẫn bỏ ra một số tiền to đùng cách đây mười mấy năm để nhận về nhỏ giọt từng đồng tiền lẻ, lại còn mất giá quá xá như vậy...

4. Tôi chưa muốn nhắc đến chị trong bài viết này, bởi vì ơn của chị đối với tôi quá lớn. Lớn đến nỗi tôi không biết phải bắt đầu kể như thế nào? Chị là sếp tôi mười mấy năm rồi. Chị có cái tâm và cái tầm rất lớn. Chị dạy cho tôi nhiều thứ, chia sẻ với tôi mọi điều, nâng đỡ tôi, dìu dắt tôi bao nhiều năm nay rồi... Và... vì sự nâng đỡ đó vẫn còn tiếp diễn trong cuộc đời tôi...  nên tôi tự nhủ tôi sẽ phải khắc cốt ghi tâm tình cảm của chị em tôi thôi!

5. Tôi cũng không muốn nhắc đến anh vào lúc này, nhưng thật sự mà nói, tôi biết ơn anh vì tất cả những gì anh mang đến cho tôi. Anh là món quà lớn nhất mà Chúa đã ban tặng cho tôi. Tôi đã tin, anh không chỉ là bạn đời mà còn là vị thần hộ pháp tâm lý cho tôi. Cái khoảng thời gian chung sống với anh là khoảng thời gian đáng giá nhất của cuộc đời tôi (cho đến lúc này ;)). Tôi sẽ ghi khắc trong lòng điều đó. Mãi mãi.

6. Tôi còn gặp rất nhiều quý nhân trong đời mà nếu kể ra đây thì sẽ có đến số mấy mươi. Chỉ cần biết, người thân của tôi yêu quý tôi thôi không nói, những người quen biết gia đình tôi, những người biết tôi từ nhỏ tới lớn, bạn bè thân sơ, đồng nghiệp cũ mới hay cả những người chỉ gặp gỡ tôi vài lần rồi trở nên thân thiết, tất cả đều ít nhiều khiến tôi cảm kích. Họ luôn là những người đã ủng hộ, yêu quý, giúp đỡ, động viên, chia sẻ với tôi bằng những tình cảm thân thương nhất...

Còn tôi ư? Tôi đối với ai cũng không hẳn đã hết lòng, tôi cũng không là trung tâm thu hút mọi sự chú ý, thiên hạ còn đồn hồi xưa tôi là bà chằn lửa nữa... Nhưng tôi biết, tôi đã sống với tất cả mọi người bằng chính con người thật của mình. Không màu mè, không kỳ khôi, không ganh ghét, không đanh đá, không liếc xéo, không nói xấu, không kích động, không khích bác ai bao giờ... Tôi là một người tốt!? Sao tôi lại nói ra điều này ta? Tôi đang khoe khoang, khoác lác gì đây!? Héhé... ai biết tôi cũng hiểu tính tôi đâu có vậy đâu hen. Tôi chỉ nói vì tôi muốn có một khoảnh khắc nhìn lại mình. Để cảm kích mình. Để động viên mình. Tự khích lệ tinh thần mình tí xíu thôi àh, có hại gì đâu nà ;))


 (note cũ 17.7.2010, có edited)

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Nợ nần

Không phải ngẫu nhiên mà tôi muốn post lại entry này. Chuyện là boss của tôi gần đây bị dính vô cả đống vụ kiện tụng lùm xùm. Toàn chuyện rối như canh hẹ. Toàn bộ văn phòng luôn được đặt trong tình trạng báo động. Cả tháng trời vô công ty tôi chẳng có làm gì tập trung chuyên môn hết, chỉ có làm mấy việc ruồi bu, linh tinh, dính dáng với toàn luật sư, công an, công ty bảo vệ, thám tử, ghi âm, backup dữ liệu camera, đơn trình báo... Ta nói, chuyện công chuyện tư gì cũng chán như con gián, nản như cái phảng!

Một trong những vụ kiện tụng đình đám nhất, oải nhất là giữa boss và người thân của boss. Họ đều giàu lắm lắm. Có ở trong ruột, chứng kiến huynh đệ tương tàn, mẫu tử phân tranh, mới thấy lòng tham của con người là vô đáy, bất chấp mọi lẽ công bằng, đạp đổ cả đạo lý làm người. Mới hồi tuần rồi, trước mặt công an và rất nhiều người, mẫu hậu của boss tôi, gần 70 tuổi, có 47 năm tuổi Đảng, một đời vì nước vì dân vì con vì cháu (theo lời bà), đã xỉ vào mặt tôi mà nói rằng: "mấy anh (công an) nhớ mặt con này nhé, nhìn mặt nó hiền lắm nhưng nó là giang hồ gốc đó". Rồi bà quay sang tôi nói "tao đã cho người điều tra hết gốc gác nhà mày rồi con". Rồi bà quay sang công an "hồi xưa má nó thiếu nợ, một tay nó đứng ra dàn xếp với chủ nợ, không biết nó làm thế nào mà mấy người chủ nợ đều xách dép chạy hết... nó ghê lắm... nó giang hồ lắm... bây giờ nó đứng sau lưng con tôi dàn xếp mọi chuyện đó..." và bà hăm đủ thứ nhằm chứng tỏ bà sẽ ăn thua đủ với boss tôi, tức con gái ruột của bà.

Nói thiệt là lúc đầu tôi cũng hơi choáng khi nghe bà nói. Mấy em nhân viên của tôi cũng há hốc ra nghe rồi sau đó dòm dòm tôi hỏi bả nói chị là giang hồ có thiệt hông chị. Sếp ruột tôi lo giải quyết những rắc rối khác nên không có ra mặt, cứ áy náy kêu tôi lại hỏi thăm, tỏ vẻ lo sợ tôi sẽ an nguy tánh mạng. Má tôi kêu nghỉ, nghỉ ngay lập tức, mày đừng có làm cho cái nhà thất đức đó nữa. Dì tôi kêu mày đi đường phải cẩn thận rủi có gì thiệt thân. Anh em tôi tức điên lên rủa xả nhà đó, hăm ai đụng đến cọng lông chân của tôi đi rồi biết liền à! Má với thằng em tôi còn đòi tới gặp bả nói cho ra lẽ nữa...

Thiệt tình, nghĩ lại, tôi đâu có sợ. Tôi chỉ là người làm công, chuyện mẹ con người ta tôi dính vô làm chi. Tôi biết bà chỉ nói cho bõ tức con mình thôi chứ già sắp xuống lỗ rồi làm gì được. Tôi nói tôi còn có cái mạng cùi à, cho không ai thèm lấy chứ ở đó mà có người rình rập muốn lấy mạng tôi chi cho tốn công... Vậy đó, tôi bị hăm mà còn phải đi trấn an bà con. Tôi cũng không thấy giận hay oán gì, chỉ thấy tội tội cho bà mẹ đó thôi... Và muốn post lại cái entry "nợ nần" này để cám ơn bà đã nhắc nhớ tôi về một quá khứ khổ như điên mà bản lãnh đầy mình của tôi...

Nợ nần
(entry cũ 14.7.2010)

Năm học cuối cấp ba của tôi đáng lẽ vẫn rất đẹp và con đường học vấn vẫn thênh thang nếu không có sự suy sụp kinh tế của gia đình tôi. Than ôi, từ đó đến nay, dù cố tránh né thì đời tôi cũng không khỏi gắn liền với chữ nơ... nặng... nợ to đùng! Viết ra cho nó nhẹ gánh...

Năm đó tôi 18 tuổi, cả nhà tôi sống chung trong căn nhà nhỏ của ông bà Ngoại. Bà Ngoại tôi đã về quê ở với cậu mợ họ, lương công chức của Ba tôi chẳng đủ cho mình ba tôi xài, Ông Ngoại tôi nuôi mấy dì tôi, Má tôi bươn chải mua bán đủ thứ để nuôi ba anh em tôi... Đến giờ, kinh nghiệm quản lý nợ của tôi làm tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột là: một người đã đi mượn nợ đóng lời rồi thì sẽ mãi mãi chỉ lẩn quẩn trong vòng tròn nợ đẻ nợ lãi đẻ lãi thôi, không bao giờ thoát ra nổi nếu không sáng suốt và quyết tâm cao.

Thử hỏi nè! Thời Má tôi cách đây mười mấy năm, không có vốn, đi mượn nợ, mượn 1 triệu đồng thôi. Nếu có tiền để góp thì góp 40.000đ/ngày, góp vốn lẫn lời trong 1 tháng = 1.200.000đ, vị chi lãi suất 20%/tháng. Nếu không có tiền góp thì chấp nhận đóng tiền đứng, tiền lời 10.000đ/ngày, 1 tháng = 300.000đ, vị chi lãi suất 30%/tháng, đóng hoài cho tới lúc có tiền trả vốn gốc thì thôi. Có chỗ tiền lời còn cao hơn nữa. Khiếp thiệt! Chả trách mà bọn cho vay nặng lãi nó giàu bà cố, nhà cao cửa rộng, vàng đeo rổn rảng, làm phước tưng bừng, cúng chùa hoành tráng... còn mấy người nghèo hay buôn gánh bán bưng như Má tôi thì có còng lưng làm cả đời cũng không thoát khỏi cảnh nợ nần đeo bám.

Rồi Má tôi chịu hết nổi. Leo núi. Bỏ lại Ông Ngoại tôi buồn bã, thở dài.. Ông Ngoại còn phải gánh một số nợ cho Má tôi nữa [thương Ông Ngoại tôi lắm!]. Bỏ lại Ba tôi lồng lộn, không tiếc lời rủa xả, vì Ba tôi bị chủ nợ xiết mất chiếc cúp 81 kim vàng giọt lệ mà ổng quý hơn tánh mạng. Bỏ lại mấy dì cháu anh em tôi đang tuổi ăn, tuổi lớn... tủi thân nữa. Rồi tôi tốt nghiệp phổ thông, nhất quyết không thi đại học làm tụi bạn thắc mắc hoài. Tôi đi xin việc làm. Tự nhủ mình sẽ làm công nhân thôi, ai dè gặp được bạn hiền, từ đó tôi gặp được nhiều quý nhân. Tôi đi làm phục vụ nhà hàng, bắt đầu chuỗi ngày chiến đấu với nợ nần (và tôi biết tôi được như hôm nay, tôi phải biết ơn nhiều người lắm).

Ông Ngoại kêu bán nhà. Một vài người tới coi, ngã giá sắp xong thì Ngoại tôi đổi ý. Ngoại tính: làm gì làm cũng phải giữ lại căn nhà để có chỗ chui ra chui vô, nợ thì từ từ trả, chứ bán nhà rồi có làm cả đời cũng mua lại không nổi. Ngoại thiệt sáng suốt, không thôi thì giờ này không biết đám con cháu của Ngoại đang lây lất tạm bợ ở đâu nữa?

Nhiều chủ nợ bắt đầu đến tìm tôi. Ban đầu tôi tỏ ra như con nhím xù lông, tự bảo vệ mình. Sau đó tôi thản nhiên đón nhận, ai đến tìm tôi cũng tiếp, tôi hỏi Má tôi nợ bao nhiêu, đã góp được bao nhiêu, tiền lời ra làm sao? Ai nói chuyện đoàng hoàng, nhỏ nhẹ thì tôi chấp nhận góp trả vốn từ từ, miễn trả tiền lời! Ai hùng hổ, mắng mỏ, tôi lì luôn, không có tiền để trả, từ từ con tính! Công nhận lúc đó tôi bản lĩnh ghê. Chủ nợ của Má tôi cũng có nhiều hạng người, có 3-4 người nài nỉ tôi trả nợ, 3-4 người đi qua đi lại nhà tôi chửi phong long, có thằng cha kia hăm dọa đòi chém đòi giết, có một số chủ nợ hiểu chuyện thì im lặng phớt lờ tôi, có chủ nợ chặn xe tôi giữa đường xỉa xói sỉ vả, lại có chủ nợ còn động viên an ủi tôi nữa :}

Nhớ lại, hồi đó tiền lương của tôi có bây nhiêu đâu mà bày đặt đứng ra gánh nợ? Thiệt ra, tôi bàn bạc mọi thứ với Ông Ngoại. Tôi bắt đầu xiết Ba tôi lại. Dì tôi và mấy anh em tôi cũng đi kiếm việc làm. Tôi kiểm soát tài chính, chi tiêu của cả nhà rất chặt chẽ. Tôi tính toán, suy nghĩ ra nhiều cách để cải thiện tình hình. Tôi thấy tôi cũng cư xử bình thường nhưng hổng hiểu sao mọi người nói lúc đó dòm tôi ấn tượng lắm, ai nấy sợ tôi răm rắp. Một lời tôi nói ra là như đinh đóng cột. Cứ thế, tôi mạnh mẽ làm chỗ dựa cho cả nhà, và vượt qua dần... Cho đến lúc Bà Ngoại tôi mất đột ngột, tôi bắt đầu nhận được nhiều sự trợ giúp từ những người chịu ơn Bà Ngoại tôi. Rất nhiều, nhiều lắm!

Phải mấy năm sau, cả nhà tôi mới sống lại...

Cũng nhờ trải qua những ngày sóng gió này, kể từ dạo đó, ba má, mấy dì, và nhất là thằng em tôi rất sợ thiếu nợ. Ai nấy lo cắm đầu cắm cổ cày cuốc kiếm tiền. Hầu như tất cả mọi người đều nhớ như in cái thời kỳ đen tối này. Lâu lâu tụ tập, họp mặt, có dịp là tụi tôi lại lôi ra kể, nhắc nhau nhớ lại một thời xa xưa, vừa khóc vừa cười  :)) 

(Giờ đây, lịch sử đang lặp lại với chính tôi và một người rất thân cận với tôi. Tôi đã cố gắng hết sức để xoay chuyển tình thế. Nhưng dường như tôi đã không còn đủ mạnh mẽ để làm chổ dựa cho người khác nữa. Tôi đã không đủ tinh thần, không còn sáng suốt để nghĩ ra thêm cách này cách kia. Bản lĩnh hồi xưa đã bị sự ích kỷ của ai đó đè bẹp. Giờ, tôi chỉ biết bất lực đứng nhìn. Đau, muốn bể tim)

(Thôi kệ...)

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Chuyện đi đường

1. Ngã tư Tôn Thất Tùng - Nguyễn Trãi lúc năm giờ chiều xe cộ tấp nập. Một chú lớn tuổi kéo một chiếc xích lô chở cả bộ cửa bằng gỗ hơi bị cồng kềnh. Kéo chứ không phải ngồi trên yên đạp. Một phần do cái trớn, một phần chắc chú này cố ý vượt đèn vàng cho nên chú cứ cắm đầu về phía trước mà kéo. Một bà sồn sồn đi xe Lead thay vì dừng lại một nhịp nhường người ta kéo nặng, hoặc vòng ra phía sau để qua, lại cố băng qua ngay đầu xe xích lô. Chú lớn tuổi đó phải khựng lại một nhịp... nhưng không kịp... quẹt vô cái đuôi xe bà sồn sồn chút xíu. Dĩ nhiên là bả quay lại cự nự lèm bèm. Dòm thiệt chướng mắt. Nhưng không chỉ mình tôi chướng mắt, một anh thanh niên đúng ở ngã tư, không biết chạy xe ôm hay khách bộ hành lên tiếng "bà không thấy người ta kéo nặng hả? không biết nhường một chút còn la lối". Dĩ nhiên là bả vẫn còn lèm bèm gì đó. Tôi chạy chậm chậm qua ngã tư đó vừa kịp ngó thấy anh thanh niên nọ bước ra đẩy phụ chú lớn tuổi một khúc...

 2. Nhớ hồi cách đây cũng lâu lắm rồi, thằng em chở tôi bo cua cái ngã ba Nguyễn Thị Minh Khai quẹo vô Tôn Thất Tùng. Lúc đó có hai đứa nhỏ đạp xe đạp (nhỏ xíu) chạy phía trước. Chắc bo cua gắt quá nên bàn đạp quẹt vô lề đường hay sao á, hai đứa nó bị té xuống đường, ngay đầu xe hai chị em tôi. May là thằng em tôi thắng kịp. Hai đứa nó cũng cười te toét có gì đâu nên tụi tôi đi tiếp. Chạy tới quán cơm Minh Đức, tự nhiên thấy một anh thanh niên cao lớn đẹp trai hùng hổ băng từ bên kia đường qua, nhào tới túm cổ em tôi "êh! mày đụng hai thằng nhỏ té rồi bỏ chạy hả mậy!?". Dĩ nhiên là tụi tôi đính chính lại mà ảnh đâu có chịu tin, làm như dòm mặt chị em tôi gian lắm dzậy. Phải đến lúc hai đứa nhỏ chạy lên, ảnh hất mặt hỏi: "hai người này có đụng hai đứa con hông?". Hai đứa nhỏ kia lắc đầu quầy quậy ảnh mới thôi, buông tay ra, ảnh nói gọn bâng "xin lỗi". Mèn ơi, gặp hai đứa nó mà cắc cớ gật đại một cái chắc bữa đó thằng em tôi ăn dậm rồi :)). Đem chuyện dzìa nhà bàn luận, ai cũng khen anh này là Thạch Sanh, Lục Vân Tiên, là nam nhân hảo hán giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha. Tôi, lúc đó chừng hơn hai chục tuổi, cũng đem lòng ngưỡng mộ ảnh hết sức, mất ngủ hết mấy đêm :))

3. Thêm một chuyện nữa. Cách đây không lâu, công ty tôi điều xe đi đám tang thân phụ của một anh nhân viên. Nhà anh này qua khỏi đường cao tốc Trung Lương chút xíu nên tụi tôi dự định chỉ đi trong vòng buổi sáng. Sau khi đi viếng xong, trên đường về mới ghé ăn trưa. Anh tài xế xi nhan quẹo vô quán cơm, bốn cái bánh xe đã nằm bên trong lề đường rồi nha, tự nhiên nghe cái gì đó ào ào loảng xoảng. Mở cửa xe ra thấy hai người: một đàn ông, một đàn bà đang nằm dài dưới đất hình con ếch, chiếc cúp 78 bốc khói nằm kế bên. Mấy người trong quán cơm túa ra, hoảng loạn, hò hét. Dĩ nhiên là mấy anh em tụi tôi trên xe bước xuống xanh cả máu mặt, chưa hiểu chuyện gì nữa. Có một anh, tôi còn nhớ, ảnh mặt áo thun trắng nhưng quần và vớ là màu xanh đồng phục công an đứng ngay chỗ hai người này nằm. Ảnh hét lớn tiếng chỉ đạo những người trông coi bãi xe lấy xe máy đưa người đàn ông đi cấp cứu. Còn người đàn bà còn tỉnh táo thì ảnh ẳm lên xe tụi tôi. Ảnh lấy một cục gạch bên đường, vẽ vị trí bốn bánh xe của tụi tôi rồi dặn tài xế: "tôi là công an ở đây, tôi chứng kiến hết, họ chạy ẩu quá chứ không phải lỗi của anh, anh cứ chạy theo xe máy đó đưa họ tới bệnh viện rồi về luôn đi, ở lại đây CSGT xuống làm biên bản thì phiền anh lắm."

Tụi tôi tức tốc đưa họ vào bệnh viện, còn nán lại xem tình hình họ có nặng lắm không. Bệnh viện đó khá đông, sau khi khám qua, bác sĩ nói không sao, chỉ bị ngoài da thôi nên tụi tôi mới ra xe về, sau khi để lại cho họ vài trăm. Chạy đâu được chừng vài chục phút gần ra khỏi đường cao tốc thì bị một xe cảnh sát hú còi dí theo, ép xe vào lề như bắt tội phạm. Họ nói tụi tôi gây tai nạn bỏ trốn khỏi hiện trường, và bắt xe tụi tôi quay lại chỗ đó. Họ đâu có tin tụi tôi được một anh công an nào đó chứng kiến từ đầu giải quyết cho đi. Khỏi phải nói, cho dù có nhiều người làm chứng, tụi tôi vẫn bị hạch sách thấy thương, tới bảy giờ tối mới về tới nhà. Về được tới nhà là nhờ sếp tôi quen biết nhờ vả tá lả và tốn hết mấy triệu bạc mới được lấy xe về luôn. Coi như bữa đó, tụi tôi bị tình ngay lý gian từ đầu tới cuối luôn...

4. Lại nói, cách đây mấy tháng, trong một ngày tôi gặp hai đám va quẹt nhau. Một buổi sáng và một buổi chiều, đường đều đông nghịt như nhau. Hai cách cư xử khác nhau dẫn đến hai kết cục khác nhau. Và tôi đã viết thành truyện 100 chữ để kể lại như vầy:
Can
Sáng, đường đông đúc. Hai người chạy xe va quẹt nhau nhẹ thôi. Họ dừng lại cự cãi. Càng lúc càng hăng. Người ta xung quanh im thin dòm ngó. Hai người nọ lao vào nhau cấu xé. Người ta chạy tán loạn.
Chiều, đường cũng đông. Hai người chạy xe va quẹt nhau nhẹ thôi. Họ dừng lại cự cãi. Càng lúc càng hăng. Có một người đàn ông đứng đằng xa lên tiếng
"Thôi bỏ đi, đường đông, không ai cố ý đâu". Hai người nọ im thin. Dòng xe người ta tiếp tục chạy chạy chạy.

5. Sẵn đang có hứng nên kể luôn chuyện này. Bữa đó chủ nhật trời đẹp lắm, mấy mẹ con tôi dẫn theo bạn Bắp nổi hứng bắt taxi đi chợ Phạm Văn Hai sắm đồ. Trên đường về, thấy một tai nạn liên hoàn trên đường Hoàng Văn Thụ. Một chiếc xe hơi nằm ngay ngã ba quẹo trái vô Trần Huy Liệu, còn bật xinhan. Phía sau là một, hai, ba, bốn chiếc xe hơi khác nằm nối đuôi, xếp đội hình rất đẹp. Bốn chiếc xe bị móp phần đuôi và bốn chiếc xe bị móp phần đầu, kiếng tung tóe trên đường. Dĩ nhiên mấy mẹ con tôi bàn tán um sùm. Chắc là cái thằng đi đầu thắng gấp nên mấy chiếc sau húc vô. Thằng đi đầu này tiêu rồi, đền hộc xì dầu luôn. Anh lái taxi ngồi nghe tủm tỉm cười. Không phải đâu chị, thằng đi sau cùng là thằng ôm xô hết. Mọi người nhao nhao liền: ủa sao vậy, tại thằng kia nó thắng gấp mà. Ảnh vẫn cười: nguyên tắc chạy xe trên đường là anh phải giữ khoảng cách an toàn với xe đằng trước. Mọi người ồ lên, gật gù, à bây giờ thì em đã hiểu...

Mèn ơi, viết tới đây, tự dưng thấy bần thần cả người. Ngó lại mình. Thấy sao mình giống cái xe bị ép ở giữa quá. Vô thế luôn. Xe đằng trước thắng gấp, mình đã chúi nhủi, còn bị xe đằng sau hun một phát vô đít nháo nhào, dù đã ráng giữ cho kỹ cái khoảng cách an toàn rồi :))

Chúi nhủi. Nháo nhào. Móp méo. Có đi tân trang lại đẹp đẽ thì cũng đã mất gin rồi!?

today
tomorrow

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Những cái cần gạt nước

dĩ nhiên là tôi vẫn đang nỗ lực hết sức để làm lành vết thương của mình 
bằng những câu chuyện cười (để thấy đời bớt khổ) 
và những liều thuốc cho trái tim 
(để thấy nỗi đau của mình chẳng là cái đinh gì)

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên trì và đều đặn, chúng xoá nhoà nước mưa trên kính, giúp ta nhìn thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ bão… chúng như cơn mưa cản trở hành trình của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của mình, bạn có thấy lãng phí không? Này bạn, thay vì ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ý sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm thì cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nhìn rõ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của mình.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xoá nhòa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước. Muốn vậy, bạn phải kiên trì, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những gì không vừa ý văng khỏi đời mình như những hạt mưa văng khỏi kính xe; hãy chiến đấu cho tương lai phía trước, để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung toé, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn. Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên trì. Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa.

Người tài xế cẩn thận, dù biết rõ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nhìn giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật lòng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng. Hãy tiến lên nhưng đừng phóng nhanh, chậm rãi chú ý xem xét để được an toàn cho lần sau. Và nếu tránh được thì nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa thì có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi vòng hướng khác để tránh cơn bão dập vùi. Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ý khi mình có thể tránh được. Cuộc đời còn có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết thì cũng chẳng nên lái xe trong mưa.

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ý thêm không? Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước. Chúng làm việc chung với nhau thật hợp rơ, lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài. Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xoá với sức của một người. Hãy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn: gánh nặng được san sẻ thì đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn. Khi có sự đồng tâm hiệp lực thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

Và sau hết, bạn hãy là người lạc quan. Hãy nhìn những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía. Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu thì bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái thì chúng vẫn còn đó, nếu bạn đắm mình trong u sầu thì u sầu sẽ nhận chìm bạn. Hãy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực; Đối với người lạc quan, sớm hay muộn thì vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa : trời mưa thì bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm vì không ai mua dép rơm để đi mưa; trời nắng thì bà lại nghĩ tới người con bán dù vì ai lại mua dù mùa nắng. Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hãy nghĩ ngược lại: trời nắng thì nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng, còn trời mưa thì nghĩ tới đứa con làm dù không đủ bán. Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ. Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tuỳ thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta. Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu nhìn mặt tốt có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại. Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta phải lái "chuyến xe cuộc đời".

Hãy vui vẻ lạc quan khi nghĩ đến… "những cái cần gạt nước".

Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa. Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn đang mang là duy nhất, bạn hãy chấp nhận và thưởng thức. Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, còn ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới, nhưng có thể sẽ không còn có bạn.

(sưu tầm)

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...