1.
Một ngày giữa tháng tư nắng nóng bức bối, chị gọi cho tôi lúc sáng sớm. Chị chỉ hỏi "em khỏe không?" nghe ỉu xìu rồi im thin. Biết là có chuyện chẳng lành bởi chị chưa từng gọi tôi vào buổi sớm. "Có chuyện gì hả chị? chị nói đi, em đang ở một mình trong phòng, em nghe nè".
Chị khóc ngất. Tiếng nức nở xen lẫn trong câu chuyện mà chị kể một cách
ngắt quãng và khó nhọc làm cho tim tôi thắt lại. Cảm giác của chị, sự
đau đớn của chị, nỗi phẫn uất của chị, cả tâm trạng rối rắm hụt hẫng của
chị nữa... là những thứ tôi đã từng trải qua. Thứ cảm giác mà chỉ có
người trong cuộc hoặc đã từng trải nghiệm thì mới biết thế nào là tan
nát cõi lòng! Tôi biết chị sẽ phải đối mặt với những ngày u ám và cay
đắng nhất của một người bị phụ bạc. Tôi đã nhìn thấy con đường gồ ghề
sắp tới chị sẽ đi. Tôi thương chị khủng khiếp. Tôi thương tôi khủng
khiếp. Cái ngày giữa tháng tư nắng nóng bức bối đó, ngày tôi đến nhà
chầu khóc điên cuồng, đêm tôi thức tới bốn năm giờ sáng. Không ai hay,
không ai thấy, không ai để ý. Đó quả là một ngày rất dài, và rất buồn,
với riêng tôi thôi.
2.
Hồi sáng đi chợ, nghe anh kia bán quần thun rao rất lớn làm ai nghe cũng ngoái lại dòm "giá xăng tăng, giá quần tuột... chỉ 40k/cái... mại dô mại dô!".
Câu rao ngắn gọn nhưng gây ấn tượng mạnh làm tôi nhớ tới giờ. Bỗng dưng
nhớ lại mấy cái truyện trăm chữ tôi viết hồi xửa xưa. Có lẽ tôi nên
bắt đầu viết ngắn lại, bởi bây giờ cái gì đơn giản ngắn gọn thì hợp với
tôi hơn. Dài dòng quá chỉ làm người ta nặng đầu. Và mau chán. Ai cũng
lớn rồi, nói ít hiểu nhiều. Có lẽ nên vậy...
3.
Ngẫu hứng post lại một truyện trăm chữ cũ mèm (8.9.2010), nếu có ai thấy mới hay thấy mình trong đó thì chỉ là trùng hợp ngẫu
nhiên.
Cưới ba tháng, vợ thấy có
ngăn kéo chứa đầy thư, ảnh, kỷ niệm của anh với người cũ. Một quyển tập
cũ học tiếng Hoa làm vợ chú ý. Trang cuối có hai dòng chữ, một nét con
gái tròn trịa: "Anh có yêu em không?" và một là nét của anh: "Em không
tin anh sao?".
Vợ khóc lóc. Anh cười xòa bảo quá khứ rồi em!
Huề. Vợ hỏi: "Anh có yêu em không?". Anh ôm vợ vào lòng: "Em không tin anh sao?"
Anh có nhân tình. Vợ càng níu lại, anh và nhân tình càng quấn quýt. Vợ
buông tay, cả hai hí hửng nhưng rồi hụt hẫng vì hết hứng. Nhân tình hỏi:
"Anh có yêu em không?". Mặt anh dại đi: "Em không tin anh sao?"
4.
Tôi đã từng viết rằng trong những ngày này, nếu mà tôi nói tôi không vui thì là tôi đang tự dối
lòng mình. Còn nếu tôi nói tôi không buồn thì chỉ có thể là tôi đang gạt
người ta. Giờ phút này nhìn lại, tôi chỉ muốn nói thêm, rằng, tôi chưa bao
giờ cho những ngày này là những ngày tồi tệ. Tôi không
thấy nó tồi tệ nữa bởi tôi biết những ngày tôi đang sống đều do Chúa ban tặng.
Một ngày nào đó, xa thiệt xa giờ phút này, nhìn lại con đường mà mình đã đi qua, tôi tin là tôi sẽ
biết ơn Chúa, rất nhiều, vì những khó khăn thử thách mà Người đã gửi đến
cho tôi.
5.
Những ngày này, tôi bắt đầu mặc lại những chiếc váy hoa, và đi Lễ mỗi buổi chiều...
Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013
Mất ngủ
"Thôi kệ đi, cái gì tới nó tới, cái gì tới rồi cũng qua, cái gì qua rồi cũng quên..."
Mình lại mất ngủ đêm nay rồi. Không thể lý giải được vì sao. Lọ mọ ngồi dậy chỉ để viết lại câu này. Trước là nhắc mình, sau cũng chỉ là nhắc mình thôi.
Mình lại mất ngủ đêm nay rồi. Không thể lý giải được vì sao. Lọ mọ ngồi dậy chỉ để viết lại câu này. Trước là nhắc mình, sau cũng chỉ là nhắc mình thôi.
Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013
Họa Trung Hữu Phúc, Phúc Trung Hữu Họa
Ngày xưa có một ông vua có rất nhiều cận thần thân tín. Tuy nhiên ông ta tỏ ra đặc biệt yêu mến một người trong số họ bởi người này rất thông minh, giỏi giang và luôn luôn đưa ra những lời khuyên hữu ích.
Một ngày nọ, nhà vua bị một con chó cắn vào ngón tay và vết thương ngày càng trở nên trầm trọng. Nhà vua liền hỏi người cận thần rằng đó có phải một điềm xấu hay không. Người cận thần trả lời: "Đó là điều tốt hay xấu thì khó mà có thể nói trước được, thưa đức vua".
Cuối cùng, ngón tay của nhà vua bị hoại tử nặng và cần phải cắt bỏ. Nhà vua liền hỏi lại người cận thần: "Hẳn đây là một điềm xấu?".
Một lần nữa, người cận thần vẫn trả lời như cũ: "Tốt hay xấu rất khó để nói, thưa đức vua". Nhà vua tức giận tống giam người cận thần của mình.
Vào một ngày nhà vua đi săn trong rừng. Ông khấp khởi mừng thầm khi mải mê đuổi theo một con nai rồi ngày càng dấn sâu hơn vào rừng rậm. Cuối cùng nhà vua nhận thấy mình bị lạc. Điều tồi tệ hơn là ông bị thổ dân bắt lại làm vật tế thần. Nhưng họ bất ngờ nhận ra rằng nhà vua thiếu mất một ngón tay. Ngay lập tức họ thả nhà vua ra vì ông ta không phải là một người đàn ông hoàn hảo và không phù hợp để dâng cúng - Tế Thần.
Sau đó nhà vua đã tìm được đường về cung điện. Nhà vua hiểu ra lời nói của người cận thần năm xưa: "Tốt hay xấu thì khó mà có thể nói trước được". Nếu không bị mất một ngón tay, nhà vua có thể đã bị giết.
Ngay lập tức, nhà vua truyền lệnh thả người cận thần của mình và xin lỗi anh ta. Nhưng người cận thần không có vẻ gì oán trách nhà vua khi bị tù đày. Trái lại, người cận thần nói: "Đó không hẳn là điều tồi tệ khi đức vua giam thần lại".
"Tại sao?", nhà vua hỏi.
"Bởi nếu đức vua không giam thần lại, thần sẽ được đi theo trong chuyến đi săn. Nếu người dân bản địa nhận ra rằng nhà vua không thích hợp cho việc cúng tế, họ sẽ sử dụng thần để dâng lên vị thần của họ".
Đôi khi chúng ta luôn cảm thấy thất vọng, đau buồn khi mọi thứ không suôn sẻ như mong đợi. Cũng có khi cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Khi điều đó xảy ra, không có gì là sai khi chúng ta khóc hoặc cảm thấy thất vọng. Nhưng một khi bạn bình tĩnh và kiểm soát bản thân trở lại, hãy thử nhìn chúng dưới một góc độ khác, có thể bạn sẽ nhận ra rằng chúng không tồi tệ như bạn nghĩ và đôi khi là cơ hội để bạn có được điều tốt hơn. Có những điều tưởng chừng như thuận lợi ban đầu lại có kết thúc tồi tệ và ngược lại. Không có gì thực sự xác định được là xấu hay tốt. Hay chăng chỉ là vấn đề mà chúng ta nhìn nó theo chiều hướng tích cực hay bi quan mà thôi.
Nói cách khác, trong cái rủi có cái may, và điều quan trọng nhất là không bao giờ được từ bỏ hy vọng. Vì nơi nào có sự sống, nơi đó có hy vọng (Where there's life, there's hope). Thế giới này vẫn luôn có một nơi tốt đẹp và cuộc sống vẫn muôn màu.
Chú Hiển
Chú Hiển của Kachi mới ăn sinh nhật 4 tuổi hồi tháng một, còn Kachi bé bỏng của mình thì tới tháng sáu này mới được 2 tuổi. Bữa nay Kachi hí hửng theo ba mẹ về thăm ngoại mà không có gọi điện báo trước. Nghe ba nó gọi điện kể cho bà nội là ông bà ngoại thấy gia đình ba người nó dừng xe trước cửa mà mừng rỡ nhảy lưng tưng luôn. Mình nói với nội nó điệu này ở dưới mấy bữa cô nàng sẽ làm trò cho cả nhà cười lăn cười bò cho coi :)
Còn mình, mới xa cô nàng có mấy tiếng đồng hồ thôi mà cứ nhớ tiếng nó líu lo líu lo vừa nói vừa hát, nhớ cái điệu bộ quấn quýt không rời cô Ba nó nửa bước.Tự nhiên nổi hứng đè chú Hiển nó ra quay cờ-lip. Để thử coi giữa hai chú cháu nó có gì khác biệt.
Quả là khác biệt! :D
Bài trắc nghiệm của cô Ba đơn giản thôi nhưng mỗi khi quay cờ-lip, nhỏ Kachi trả lời rất là rành mạch tự nhiên. Nó suy nghĩ để trả lời chứ hổng có ai dạy trước. Mắt để nhìn, tai để nghe, miệng để ăn (làm bộ nhai nhai), mũi để hửi (hếch hếch cái mũi), tay để múa (vừa múa vừa hát em có đôi bàn tay trắng tinh...), chân để đi (đứng dậy đi tới đi lui) .... Còn thằng chú của nó thì thôi khỏi nói. Chắc tại IQ của nó cao hơn cháu nó nên nó tự tin trả lời rất nghiêm chỉnh kèm theo điệu bộ minh họa rõ ràng khi lần đầu tiên được phỏng vấn quay phim. Hehehe. Mắt để đi ngủ. Mũi để hỉ mũi. Tai để nghe nhạc. Tóc để đi hớt tóc. Tay để múc cơm ăn. Răng để ăn đồ ăn. Lưỡi để lè ra đánh chà chà chà. Đít để rửa đít...
Không thể post cái cờ-lip này lên được vì nó đã làm chị Hai chị Ba nó đứa hỏi đứa quay cười rung hết cái cờ-líp, coi như hư phim rồi :D
Còn mình, mới xa cô nàng có mấy tiếng đồng hồ thôi mà cứ nhớ tiếng nó líu lo líu lo vừa nói vừa hát, nhớ cái điệu bộ quấn quýt không rời cô Ba nó nửa bước.Tự nhiên nổi hứng đè chú Hiển nó ra quay cờ-lip. Để thử coi giữa hai chú cháu nó có gì khác biệt.
Quả là khác biệt! :D
Bài trắc nghiệm của cô Ba đơn giản thôi nhưng mỗi khi quay cờ-lip, nhỏ Kachi trả lời rất là rành mạch tự nhiên. Nó suy nghĩ để trả lời chứ hổng có ai dạy trước. Mắt để nhìn, tai để nghe, miệng để ăn (làm bộ nhai nhai), mũi để hửi (hếch hếch cái mũi), tay để múa (vừa múa vừa hát em có đôi bàn tay trắng tinh...), chân để đi (đứng dậy đi tới đi lui) .... Còn thằng chú của nó thì thôi khỏi nói. Chắc tại IQ của nó cao hơn cháu nó nên nó tự tin trả lời rất nghiêm chỉnh kèm theo điệu bộ minh họa rõ ràng khi lần đầu tiên được phỏng vấn quay phim. Hehehe. Mắt để đi ngủ. Mũi để hỉ mũi. Tai để nghe nhạc. Tóc để đi hớt tóc. Tay để múc cơm ăn. Răng để ăn đồ ăn. Lưỡi để lè ra đánh chà chà chà. Đít để rửa đít...
Không thể post cái cờ-lip này lên được vì nó đã làm chị Hai chị Ba nó đứa hỏi đứa quay cười rung hết cái cờ-líp, coi như hư phim rồi :D
| cafe Đà Lạt 24.3.2013 |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

