Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Tháng 8 - ngày 5

Cả một ngày đầu tuần làm việc bù đầu bù cổ. Chiều tối, nhà có khách, bà kiểm và ý Tr. lên ở mấy bữa đi mổ mắt. Mấy người lớn thôi, ngồi chơi nói chuyện trong nhà đã thấy chật chội. Hai đứa nhỏ léo nhéo cô ba chở đi chơi. Chạy một vòng định ra công viên thì thấy gió lồng lộng nên năn nỉ hai đứa về vì đứa còn hầm hầm nóng, đứa ho sù sụ. Hai đứa đều dạ nhưng về tới nhà thì cả hai đều dở chứng hổng chịu xuống xe. Má phải đóng vai ác gằn từng tiếng 'bây giờ hai đứa có xuống cho cô ba nghỉ ngơi hôn!? cô ba làm việc kiếm tiền từ sáng tới giờ này rồi...?". Tiện thể, cụm từ "làm việc kiếm tiền" được xài rất thông dụng ở nhà tôi, đó là cụm từ duy nhất để hai đứa nhỏ đó thông cảm, không đòi, không quấy, không đeo theo ba, mẹ hay bác hai, cô ba nó. Tiện thể, nghe má nói, tôi ngó đồng hồ. Tám giờ rồi, tôi còn chưa tắm rửa, chưa ăn cơm, chưa đặt lưng nghỉ một miếng nào.


Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Tháng 8 - ngày 4

Sáng chủ nhật đi chợ tốn mớ bạc mua được ba món rất là vừa ý. Một đôi giày đi bộ màu đen kiểu dáng đơn giản. Một cái quần short màu trắng thời trang. Một cái đầm cũng hết sức đơn giản và thời trang. Cả ba đều đúng style của MX tôi. Nói chữ "style" nhớ bé Hân đồng nghiệp cũ giờ lấy chồng tuốt ở HN. Bé Hân rất cá tính và mô-đen. Năm đó, mấy chị em đi shopping bên TL, hễ thấy bộ váy/áo nào đơn giản, suông, dài, màu xanh là nó kêu giật ngược "chị! chị! xì-tai của chị kìa!".

Buổi trưa Kachi ngủ dậy làm mặt tội nghiệp nài nỉ "cô ba chở Chi đi siêu thị cho mát đi cô ba!". Vậy là đi. Hai cô cháu kéo cái xe đi vòng vòng không biết mua gì. Sực nhớ mình định bụng làm món Đậu hủ tứ xuyên bữa giờ rồi nên mua một mớ đậu hủ, thịt xay về làm. Mua thêm một mớ đồ linh tính, tới lúc ra quầy tính tiền dòm lại mới thấy toàn là đồ ăn thức uống. Đã vô tới siêu thị thì nhất định nhỏ Kachi phải ghé trạm. Chị ta hí ha hí hửng lên lầu chơi thú nhún một hơi mới về.

Chiều tranh thủ ủi mớ đồ rồi đi lễ một mình. Cả buổi tối chỉ thấy trong đầu vang dội câu này. "Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân” (trích BÀI ĐỌC I (Gv 1: 2; 2: 21-23))

Tối về định chở Má đi ăn bún đậu thì nhỏ Kachi bị sốt, ói tè le. Phụ mẹ nó dọn giường thay drap mới xong dòm lại đồng hồ thấy gần chín giờ. Má đổi ý thôi đi ăn phở, hai má con lội bộ qua ngã ba BV - ĐQĐ. Phở lề đường ngon cực kỳ. Gặp hai vợ chồng anh D. nhà ở trong hẻm, bộ bốn vừa ăn vừa tám chuyện trên trời dưới đất... hết buổi tối.

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Tháng 8 - ngày 3

Bão Jebi làm cả ngày bầu trời u ám, không có giọt nắng. Khách khứa lác đác. Bé Chi gọi, cười hí hí nói em muốn qua spa của em chị tắm trắng có được hôn chị? Làm bộ ngạc nhiên hỏi nó động lực to lớn nào khiến em thay đổi suy nghĩ dzữ dzậy? Bé Chi đồng nghiệp của tôi hồi xưa dù rất là teen nhưng chỉ có ba cái đam mê lớn trong đời, đó là làm việc, đọc sách và nghe nhạc Lê Cát Trọng Lý. Ngoài ba mối quan tâm đó, tất cả những thứ khác đối với nó chỉ là chuyện nhỏ. Không điệu đà, không phấn son, không chạy theo phong trào, không tin vào những gì phù phiếm bề ngoài. Đôi khi, tôi ngó thấy nó không khác gì bản sao của tôi hồi mười tám đôi mươi.

Nhưng giờ thì khác, hơn một năm không gặp, nó đã thay đổi nhiều. Bạn tôi lâu ngày gặp lại cũng nói tôi thay đổi nhiều. Tôi thấy bạn không nhiều thì ít cũng đã thay đổi, từ ngoại hình cho đến cách ăn nói. Phải rồi, đó là quy luật cuộc đời, thời gian thay đổi tất cả. Quan trọng là sự thay đổi đó như thế nào, nó nâng ta lên hay dìm ta xuống mà thôi.

Trời mưa dầm suốt buổi tối không thể ngăn tôi đi lễ nhà hài cốt lúc 7g30 tối. Tôi vẫn nhớ hôm nay giỗ bà. Tôi chưa từng gặp bà nhưng tôi biết bà lâu rồi. Vì tình cảm mà mọi người dành cho bà nên tôi rất quý bà, đơn giản vậy thôi. Đi lễ ra, trời vẫn còn mưa lất phất, cả mặt sân nhà thờ ẩm ướt, bóng loáng dưới ánh đèn. Tôi bước ra bãi xe, tự dưng muốn nhắn tin cho A., rồi lại đắn đo, tắt điện thoại, bỏ dưới yên xe, dầm mưa, chạy về nhà.

Tối nay chắc phải ngủ sớm.


Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Tháng 8 - ngày 2

Sáng nay thức dậy, người đầu tiên tôi nghĩ tới là bà dì của tôi. Dì rủ tôi đi tập thể dục mấy bữa nay rồi mà tôi vẫn còn lưỡng lự chuyện nên đi tập buổi sáng hay buổi chiều, tập ngoài công viên hay đến câu lạc bộ ở bên đường. Xuống dưới nhà gặp má đi chợ về ngồi sofa nghỉ mệt, nói má thôi đừng đi chợ nữa để mai con đi lại cho. Má gạt ngang "giờ mày đi làm cả ngày từ sáng đến tối đủ mệt rồi..."

Ra cửa hàng, đầu tiên là lôi máy ảnh ra chụp một loạt hàng mới về. Làm một cái poster hàng khuyến mãi cho tháng tám. Post post. Up up.

Giờ là một giờ ba mươi phút trưa, tôi vừa ăn xong một chén cơm với hai trứng vịt luộc dằm nước mắm ớt và một đĩa cải con luộc. Nhẹ nhàng. Ngon. Ngọt. Trước khi quay lại với công việc của mình, tôi ngồi nhâm nhi ly trà sen mật ong nóng hổi tự tay tôi pha. Tôi ho đã mười ngày nay rồi, uống bao nhiêu ngày thuốc, ngậm bao nhiêu là kẹo vẫn chưa khỏi. Tôi muốn đêm nay mình dứt ho và ngủ ngon.

dẫn ý dưới ST lên chơi và 2 đứa nhỏ cafe sân thượng buổi tối

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Ngắn thôi (18)

 

Tháng tám, tháng tám, như mọi tháng tám, là thời điểm rất tốt để tôi bắt đầu lại. 
Tôi muốn từ bỏ chính mình và làm lành cái vết thương đã cũ, với một hy vọng mới.
...

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...