Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Đau mắt đỏ

Đọc báo thấy dịch đau mắt đó đã bùng phát trên diện rộng từ Bắc vô Nam từ hồi giữa tháng 9. Ở trong xóm tôi nhà nào cũng có người bị đau. Riêng ở nhà tôi bị dính hết một nửa quân số, kể cả bé sơ sinh là em thằng Hiển. Giờ, dịch đã lắng xuống, ở trong xóm ở trong nhà chẳng còn ai bị hết, thì tới phiên tôi. Ta nói, nó khó chịu dễ sợ. Hai con mắt sưng chù vù, cộm cộm, ngứa ngứa, đổ ghèn, chảy nước mắt sống tè le.

Sáng, đeo mắt kiếng mát đi bộ lơn tơn, tới ngã ba, gặp mấy anh trong xóm ngồi uống cafe. Một anh nói bâng quơ "mới sáng sớm có người làm xã hội đen kìa". Cười. Một anh hỏi "bị đau mắt hả em?". Dạ. Một anh nói "ủa, hết dịch rồi mà?". Ừa, ngộ ghê, người ta hết dịch tự đời nào rồi, tự nhiên em mới bị mắc dịch à. Hehehe.

Ra cửa hàng, có khách dừng xe lại trước cửa là vội vàng lấy mắt kiếng đeo vô. Hơi bị bất tiện. Khách quen ai cũng hỏi thăm xã giao, dù hổng có ai kỳ thị nhưng tôi cũng hơi bị ái ngại. Có anh khách lạ kia mua đồ xong, hổng biết ảnh giỡn chơi hay ảnh xớn xác, ảnh nói tôi bán hàng mà đeo mắt kiếng đen dòm hổng có lịch sự lắm. Tôi cười nhỏ nhẹ "dạ em bị đau mắt đỏ". Ảnh giật mình "ủa, zậy hả, xin lỗi nha, tưởng xì-tai của chị là dzậy chứ". Chỉ thấy mắc cười ;).

Trưa, về ăn cơm, bà dì rồi thằng em đưa cho chai thuốc nhỏ mắt, kêu nhỏ liền liền trong hai ba ngày là hết à. Mẹ nhỏ Thỏ qua, thấy tôi ngồi đeo kiếng đen ăn cơm, cười ha ha "rốt cuộc thì em cũng đã bị như ai". Chả là lúc trước qua nhà nhỏ Thỏ, thấy ba mẹ con nó bị một lượt, nằm chèo queo ở nhà, tôi đã cười chọc quê, giả bộ kỳ thị xa lánh, còn kêu họ làm ơn tránh xa tôi với mấy đứa nhỏ trong vòng bán kính ba thước nữa ;)

Chiều, đám cháu ngoại siêu quậy năm đứa của ông Hai chủ nhà đi học dzìa khoanh tay thưa xong là sà vô hỏi "ủa, dì X bị gì dzạ?", "sao dì X đeo kiếng đen dzạ?", "dì X có thấy đường hôn?". Tối, đi bộ lơn tơn về nhà, giữa đường gặp nhỏ Bi 5 tuổi và nhỏ Bon 4 tuổi, hai đứa nó đang đứng nhà bà Tư mua kẹo, níu tay lại hỏi mấy câu hỏi y chang đám cháu ông Hai. Về tới trước cửa nhà, gặp bé P.Anh 3 tuổi mới dọn tới ở sát bên, đứng trước cửa nhà nó kêu réo "cô ba! cô ba! cô ba đi đâu dzậy, cô ba bị đau mắt hả cô ba?". Tôi ừa "vô nhà đi con, cô ba đau mắt, tránh xa cô ba nha!". Vậy đó, chỉ bị đau mắt thôi, mới biết, ngoài hai đứa nhỏ ở nhà, còn có ít nhất bảy tám đứa con nít ngoài đường quan tâm tới mình. Kể như, cũng được an ủi tuổi già ;)

Sau một ngày rưỡi cật lực nhỏ mắt và giữ gìn vệ sinh riêng, giờ mắt đã đỡ đau nhiều. Hy vọng mai nó sẽ khỏi, để tôi tung tăng đi gặp mấy bạn hiền. Mấy bạn nói, hổm rày, tôi lặn sâu lâu dữ lắm rồi :)

Oricafe

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Mỏng giòn nhưng không vỡ

1.
Ít ra thì tôi biết tôi chẳng thể đi đâu xa xa được trong tháng mười này. Nhưng, vẫn có một điều gì đó thôi thúc ở trong lòng, nên mặc cho mưa gió rả rích, tối thứ bảy, tôi leo lên chuyến xe đêm, thẳng tiến Cà Mau. Tôi muốn đến đó để tạ ơn Cha Diệp vì những ơn lành tôi đã được nhận. Dù xa xôi cách trở, nhưng, chỉ cần đến được đó, quỳ cạnh mộ Cha, dự Thánh Lễ và ngồi ở ghế đá trong khuôn viên của Mẹ lần chuỗi Mân côi, tôi đã thấy ngày của mình nhẹ nhàng vô cùng.

viếng Cha Diệp, t10/2013

2.
Tôi đang đọc lại Ăn, cầu nguyện, yêu. Quyển sách mà bạn C. đã tặng tôi nhân ngày sinh nhật năm ngoái. Có một sự trùng hợp làm tôi thích thú khi tối qua đọc tới chương 60, Liz kể về quá trình tự hàn gắn vết thương lòng của cô bằng một nghi thức trên mái nhà. Cô "tạo ra một nơi yên nghỉ an toàn cho những cảm giác hân hoan hay tổn thương phức tạp nhất của mình" và rồi, xong xuôi, cô cảm thấy tự do. Cũng như cô. Buổi sáng hôm đó, trong khuôn viên Đức Mẹ, chỉ có một mình tôi ngồi giữa những dãy ghế đá vắng lặng, dù ở phía bên kia nhà thờ từng đoàn xe vẫn lũ lượt đổ khách hành hương xuống, và khu mộ Cha Diệp vẫn đông đúc người đến viếng thăm. Chỉ có mình tôi ở đó, trước mặt Mẹ, trong thinh lặng, hàng giờ đồng hồ. Tôi trải lòng tôi với Mẹ, tất cả mọi nỗi vui buồn, cay đắng, tình yêu, nước mắt, nỗi nhớ, lòng tin, khát khao mong đợi, và cả nỗi oán giận tủi hờn... Rồi, tôi gói ghém lại tất cả những ký ức buồn bã đó, xin được đặt dưới chân Mẹ. Tôi gửi cho Mẹ, xin Mẹ cất giữ dùm tôi. Tôi muốn/sẽ/phải từ bỏ những cảm xúc tiêu cực kia và tha thứ vô điều kiện, cho người khác và cho cả bản thân mình. Và rồi, xong xuôi, tôi cảm thấy mình nhẹ nhõm thanh thản biết dường nào trong suốt đoạn đường về. Mà có thể là... suốt đoạn đường sau này nữa :).

quà sinh nhật của bạn Chi, t1/2012

3.
Từ dạo nhỏ Thỏ đưa iPhone cho xài, tự nhiên tôi có thêm một người bạn rất tuyệt. Nào chụp ảnh rồi ghép frame, nào nghe nhạc coi phim, nào chat chit viber, nào chơi game luyện trí não, nào lướt web, rồi blogging nữa... Tất cả những thú vui giúp tôi giải sầu đều có ở đây, lúc nào cũng ở trong tầm tay. Tôi yêu quý bản vô vàn, nên mới tuần rồi, tôi đem bản đi tút lại đẹp ơi là đẹp. Rồi hai cô cháu tôi tung tăng đi nhà sách mua sách sẵn sắm cái headphone nghe nhạc cho đã. Sắm được một cái, nghe vài lần, cũng hay nhưng cảm giác không được thoải mái lắm. Vậy là tôi lại lặn lội ra thằng Đồng Huy ngoài Bùi Thị Xuân sắm thêm cái headphone to đùng nữa. Nghe nhạc thư giãn phải nói là quá đã!


4.
Tôi đương có trong tay một bản danh sách những bộ phim cần coi lại nhờ đọc được review hay: Legends of the Fall, Closer... ; nhờ tình cờ coi được một khúc gợi nhớ: Karate kid, Click...; nhờ đọc sách mà muốn coi lại lần nữa: Rừng Nauy, The Reader, Eat pray love... Và một danh sách những phim mới sẽ tìm coi: The Great Gasby, The vow, About time... Cái cảm giác quấn mình trong chăn êm nệm ấm thưởng thức một bộ phim hay, rồi cười mỉm thích thú hoặc cay sóng mũi chảy nước mắt, tôi sẽ tự mình tìm lại được ;)

3 diễn viên yêu thích nhất mọi thời đại của tôi :)

5.
Ngày còn trẻ, tôi đã mơ ước được nắm tay người yêu mình đi khắp thế gian. Giờ không còn trẻ, cũng không còn người yêu nữa. Tôi sẽ làm một chuyến xuyên Việt. Một mình. Để đánh dấu cho việc tôi buông bỏ một trong những ước mơ lớn nhất của đời mình :).

Thác Bạc, Sapa, t6/2007

---------------------------------------------
*Tựa đề nhái theo tựa cuốn sách CHIPPED BUT NOT BROKEN: When Adversity Enhances the Human Spirit của Mr. Ernie Carwile (ở VN, First News dịch và đặt tựa tiếng việt là Không gục ngã)

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Nỗi nhớ


Một bữa tối, bạn gọi, líu lo cả tiếng đồng hồ. Lần nào cũng vậy, cứ cách mười phút thì cuộc gọi tự động ngắt. Rồi gọi lại. Là do công việc sử dụng điện thoại nhiều, bạn xài gói cước tiết kiệm gì đó.

Bình thường bạn gọi, ngắt, gọi khoảng ba bốn lần thôi. Lần này bạn gọi trễ, nói lâu hơn bình thường. Bạn hỏi thăm gần hết đám bạn cũ, bạn quan tâm kỹ càng chuyện đời tư của tôi, bạn kể hết chuyện đời tư của bạn, bạn say sưa nói về công việc mới hấp dẫn và tình yêu mới có thể sẽ tiến xa hơn trong năm nay. Bạn nói huyên thuyên cả buổi, lúc sôi nổi, lúc thở dài, lúc cười khúc khích, lúc lại lặng thinh. 

Rồi bạn hạ giọng ấp úng "... thật ra... bữa nay... kỷ niệm mười ba năm ngày cưới của tui". Nói tới chữ cuối thì bạn nghẹn khiến tôi lặng người một lát mới hỏi được một câu hết sức thừa thải "bà nhớ ổng hả?". 

... Quay đi quay lại mà đã gần bảy năm bạn một mình nuôi con và tự tạo dựng cho mình một cuộc sống lành mạnh đáng nể. Tôi vẫn nhớ như in một ngày mưa, mới sớm bửng, bạn gọi điện báo tin anh T. chồng bạn bị đột quỵ, giọng bạn khản đặc nói không ra hơi. Tôi vẫn nhớ khi làm nhiệm vụ báo tin cho đám bạn thân thiết của tụi tôi hay, ai nấy đều thảng thốt kêu trời kêu đất. Nhìn bạn xanh xao chết lặng và thằng Th. nhỏ xíu ngây ngô trong bộ đồ tang, không ai cầm được nước mắt. Năm đó bạn mới hai mươi chín tuổi.

Tôi không thể nói với bạn, đó là quá khứ đã qua lâu lắm rồi, đừng nhớ nữa. Tôi cũng không thể động viên bạn theo kiểu hãy nhớ hiện tại và tương lai là quan trọng nhất. Lẽ nào tôi có thể ngăn bạn thôi nhớ thương đến người chồng đã khuất, vĩnh viễn đời này không bao giờ còn có thể gặp lại. Tôi chỉ biết im lặng lắng nghe bạn thổ lộ nỗi buồn-nhớ-thương. Trong giọng nói của bạn, nỗi nhớ đó, giờ phút này, đã có thể nhẹ như gió, thoảng như mây rồi. Nhưng, kẻ làm bạn như tôi vẫn cảm nhận được độ sâu đậm và tinh khiết của nó, chẳng hề thay đổi.

Tôi chỉ đang nói tới nỗi nhớ của bạn tôi thôi. Tôi không muốn đả động gì tới nỗi nhớ của mình. Nhất là trong những ngày mưa gió dầm dề dai dẳng này...

Mà thiệt ra thì... tôi muốn kể chuyện hôm qua tôi đi ngang vòng xoay Hàng Xanh, tôi có một nỗi nhớ miên man về những ngày bộ ba KB xưa. Đi làm ra. Hí hửng ghé cái quán bên đường kia kìa. Làm một mâm cá lăng hai món, một nướng muối ớt, một nấu lẩu măng chua. Mèn ơi, ngon dữ lắm. Tôi nhớ tới hai bạn hiền, bạn Ng. đang ở tuốt Đan Mạch và bạn H. đang ở ngoài Hà Nội, nếu tôi nhắc, chắc hai bạn này sẽ ôm mặt kêu trời kêu đất, trách tôi ác ôn, rồi chảy nước miếng thèm thuồng cả ngày cho coi... Mà thiệt ra thì... tôi còn nhớ, tôi có hứa với bạn A. sẽ dẫn bạn đến quán này thưởng thức món cá lăng kia, mà giờ, chẳng biết bạn đã biền biệt ở phương trời nào rồi??

Có vậy thôi. Tôi không muốn đả động gì tới nỗi nhớ của mình ;).

***

[Ở nơi xa xôi ấy, xin bình yên chở che cho người xa khuất... 
Để nơi này, ta nghe lòng nguôi ngoai, thanh thản... 
Dẫu biết rằng, nỗi nhớ nhung sẽ là mãi mãi, mãi mãi...]

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

100 chữ

...

Robert Fulghum từng trở thành tác giả best-seller với cuốn sách có tựa đề thú vị "Tất cả những gì cần phải biết tôi đều được học ở nhà trẻ".  

Đó là những nguyên tắc sống: chia sẻ, chơi công bằng, không đánh bạn, để đồ đạc vào chỗ cũ, không lấy những gì không phải của mình, don dẹp những gì bạn bày ra, nói xin lỗi khi làm tổn thương ai đó, rửa tay trước khi ăn, học một ít, suy nghĩ một ít, vẽ và hát và nhảy múa và chơi và làm việc một ít mỗi ngày, ngủ trưa, có ý thức về những điều kỳ diệu, cây cối và các con vật đều chết - và chúng ta cũng vậy, từ đầu tiên và quan trọng nhất cần phải học: quan sát.

Hãy đếm xem: 100 chữ. Những gì cần phải học chỉ như vậy. Chúng ta được học ở nhà trẻ nhưng đã đánh rơi dần trong quá trình lớn lên. Cũng như khi sinh ra, ta đã có sẵn bản năng độc lập nhưng lại đánh mất nó trong quá trình sống. Không có bản năng độc lập, chúng ta không thể nắm giữ được tự do. Nghĩa là trước khi đòi tự do, bạn phải tìm lại bản năng độc lập của mình.

Mọi thứ đơn giản hơn chúng ta tưởng...

(trích Nếu biết trăm năm là hữu hạn - Phạm Lữ Ân)


-----------------
*một trong những trích dẫn mà mình yêu thích, nên tự gõ lại, để tặng mình nhân ngày bổn mạng 1/10 (Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu)

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...