Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014
Đôi khi, bạn dựng lên một bức tường...
Một buổi chiều, tôi bị xúc động mạnh khi bước chân vào nhà thờ. Một người đàn ông quỳ gối ôm mặt khóc. Hai bàn tay to lớn của anh đã ôm kín khuôn mặt khiến cho tôi không nhìn thấy một giọt nước mắt nào. Tôi cũng không nghe thấy một tiếng nấc nghẹn nào. Nhưng nhìn đôi vai của anh cứ rung lên từng chặp, tự dưng, tôi xúc động lặng cả người.
Dạo đó, tôi đi Lễ mỗi buổi chiều. Anh cũng vậy. Anh khoảng trên dưới năm chục tuổi, dáng người cao lớn, khuôn mặt hiền lành, lúc nào cũng bận quần xanh áo trắng, có lẽ là đồng phục một công ty nào đó. Có lẽ cũng giống như tôi, buổi chiều sau khi đi làm về, vẻ mặt đầy tâm trạng, anh lại đến nhà thờ. Ngày chủ nhật, thỉnh thoảng, tôi gặp anh đi lễ cùng chị vợ. Vợ anh cũng cao lớn, tuổi có lẽ cũng ngang tuổi anh nhưng ăn bận rất mô-đen, tóc nhuộm vàng, trang điểm đậm. Hai người rất ít khi nhìn nhau, ít khi nói chuyện với nhau hoặc tỏ vẻ quan tâm nhau. Đó là từ sau dạo thấy anh khóc, tôi mới để ý dòm ngó. Và cả hai người họ đều không biết mình đã bị tôi quan sát nhất cử nhất động cả mấy năm trời.
Tôi đã từng mất không ít thời gian để ngồi nghĩ ngợi thắc mắc vì sao anh khóc? Điều gì khiến một người đàn ông có thể ôm mặt khóc? Công việc thất bại? Áp lực kiếm tiền? Gia đình lục đục? Tình cảm trục trặc? Buồn phiền lo lắng? Hay là họ có một nỗi niềm sâu thẳm nào đó chẳng thể bày tỏ cùng ai?? Tôi chắc là chị vợ chưa từng biết, có một buổi chiều trời quang mây tạnh, chồng của chị đã ôm mặt gục vai khóc trong nhà thờ. Tôi từng mất không ít thời gian để ngồi nghĩ ngợi thắc mắc tại sao chị không thể là một chỗ để chồng chị ngả vai, chia sẻ hay trút bớt nỗi niềm sâu thẳm nào đó? Sao họ đi bên nhau mà chẳng có một cử chỉ nào thân mật với nhau? Chắc hẳn là anh rất cô đơn. Và chị cũng vậy.
Tháng trước, bạn A. của tôi cưới. Một đám cưới, dù đột ngột, nhưng vẫn đẹp ngọt ngào và trọn vẹn như biết bao cái đám cưới khác. Tôi đã ngồi yên lặng ngắm A. hàng giờ đồng hồ trong bộ đồ sang trọng với khuôn miệng cười hết cỡ. Tôi đã ngồi yên lặng ngắm vẻ rạng rỡ mãn nguyện của cô dâu. Bất chợt, tôi ngó thấy vẻ nhợt nhạt trên khuôn mặt của mẹ A. Lòng tôi chùng xuống. Tôi nghĩ đến tảng băng ngầm đang lừng lững trôi ở bên trong con người A., mà cô dâu mới kia, hẳn phải mất rất nhiều thời gian mới có thể phá tan/nung chảy được. Tôi biết A. đủ lâu để biết sâu thẳm bên trong đó là những dằn xé toan tính phức tạp như thế nào.
Tôi rất muốn lại gần hỏi A. vì sao có thể để mặc mình cho dòng đời xô đẩy? Một người sống nội tâm, nhạy cảm như A. mỗi khi đối diện với chính mình, làm sao có thể chịu nổi việc tự mình lừa dối bản thân mình? Rồi nghĩ, có lẽ A. của tôi đã quá mỏi mệt. Anh đã một mình loay hoay bế tắc suốt những năm tháng dài. Tôi rất muốn lại gần A. để anh có thể nói cho tôi nghe một điều gì đó về đám cưới này, nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi rất muốn lại gần nắm lấy tay A., rồi trách, sao anh không cố gắng thêm chút nữa, chỉ chút nữa thôi, mọi việc sẽ ổn mà. Tôi rất muốn lại gần ôm lấy vai A., để anh khóc, chỉ cần biết A. còn có thể khóc được mà không cần phải gồng mình lên, như lúc này.
Chỉ cần biết A. còn có thể khóc được, với bất kỳ người nào, tôi cũng sẽ an lòng.
Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014
23.1.2014
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014
Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Mùa xuân xưa cũ qua mất rồi
Mùa xuân đã rơi
vào dĩ vãng
Mà xuân nay vẫn còn dư hương.
...
Lạ quá, tôi vẫn thường nghe nhạc Ngọc Lan, và mỗi năm cứ đến những ngày này, tôi vẫn nghe nhạc xuân. Vậy mà, lần đầu tiên nghe thấy bài này, cảm giác bồi hồi khó tả quá.
Hành hương tháng giêng
Nhưng không chỉ có chúng tôi nửa đêm leo núi mà tôi còn gặp nhiều đoàn khách hành hương khác nữa. Giờ đó, có lẽ họ vừa đọc kinh xong, đang quây quần nhau đàn hát với cây đàn ghi-ta để chờ dự Thánh lễ lúc bốn giờ sáng. Tiếng đàn hòa với tiếng hát trầm ấm của một anh nào đó tự dưng làm tôi xúc động đến lặng cả người.
Lạy Mẹ xin yên ủi chúng con luôn luôn.
Mẹ từ bi xin phá những nỗi u buồn.
Vì đời con gieo rắc biết bao đau thương.
Và tràn lan gai góc vướng trên con đường...
Bài hát này lần đầu tiên tôi nghe được là ở chuyến hành hương La Vang hồi tháng bảy năm trước, cũng giữa đêm khuya thanh vắng như đêm này. Sau một ngày dài ngồi trên xe, đêm đó, đoàn chúng tôi ngủ la liệt từ trong ra ngoài ở nhà mấy soeur nằm trong khuôn viên nhà thờ Sáo Cát, Lăng Cô. Đang say ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng chó sủa và tiếng ồn ào hoảng loạn ở ngoài phòng khách. Có một anh trong đoàn bị trúng gió, không biết ai đó đã đưa ảnh thuốc gì uống mà nửa đêm người ảnh co cứng lại không thở được, phải kêu xe đưa đi cấp cứu. Không ai bảo ai, chúng tôi lẳng lặng cùng nhau ra quỳ dưới chân Đức Mẹ đọc kinh cầu nguyện cho anh đó. Và tôi nghe chị H. xướng lên bài hát này. Giọng của chị nhỏ nhẹ, trầm ấm, tha thiết, nghe rất là xúc động. Đó là một chuyến hành hương nhiều cảm xúc và ấn tượng đối với tôi :).
Khi vừa xuống xe, trời khá lạnh, ai nấy trang bị quần dài áo ấm khăn trùm kín mít. Nhưng lên tới đỉnh núi, đứng dưới bóng Mẹ và hòa mình vô đám đông khách hành hương, tôi không còn thấy lạnh lẽo gì nữa. Chỉ có sương đêm làm ê buốt đỉnh đầu lúc mọi người bỏ nón ra dự Thánh Lễ. Lễ xong, tôi gặp được hai bà cháu dì Th., bạn chung nhóm cầu nguyện với Má, nghe dì Th. với mấy dì kể đủ thứ chuyện tiếu lâm tôi cười rũ rượi. Đến năm giờ rưỡi sáng, đoàn chúng tôi xuống núi, thẳng tiến Hòn Rơm.
Tôi ngồi ở Hòn Rơm ăn hết mấy đĩa bánh bột lọc đặc sản Phan Thiết ngon thiệt là ngon, tán dóc với mấy dì ngồi gần đó và ngắm mấy dì khác, toàn U60 nhưng vui vẻ phơi phới mặc bikini tắm biển đàng hoàng. Một buổi sáng nắng ấm, biển đẹp, người người đông vui :).
Nhờ ơn Chúa, tôi đã có một chuyến hành hương tháng giêng rất đáng nhớ.
***
P/s: nhớ tới cái máy lạnh của xe 45 chỗ đó mà tôi còn nổi gai ốc,
nó lạnh còn hơn cái khí lạnh nửa đêm trên núi nữa,
làm tôi đem theo bộ váy hoa định mặc dạo biển mùa xuân
...mà hổng dám thay luôn ;)
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
Sinh nhật tháng giêng (4)
Tuần trước, sinh nhật tôi, buổi tối, cả nhà người lớn con nít xúng xính quần áo đi ăn nhà hàng. Kể ra thì cũng ba mươi mấy năm rồi, lần đầu tiên, tôi mới chịu nghe lời người ta xúi dục, làm cái sinh nhật to đùng và đông người như dzậy. Chưa kể là buổi trưa hôm đó, sếp D. còn rủ đám bạn đồng nghiệp cũ với tôi đi ăn trưa món HQ nữa. Một ngày sinh nhật ăn uống phủ phê nói cười rôm rả từ sớm tới tối, dzậy mờ, tôi mắc cỡ hổng có mở máy lên tự sướng một tấm chân dung nào để quánh dấu cái tuổi ba mươi bảy này ;). Tuần này, sinh nhật anh Hai, tánh ảnh cũng hổng mấy bon chen, nên mấy anh em bày ăn ở nhà. Rồi có thêm mấy người bạn chí cốt của ảnh qua chơi, nên cũng được một bàn đầy người vui nhộn. Mámi làm cái lẩu nấm quá chời hải sản với nguyên con gà ta hầm muối hột ngon thiệt là ngon. Tuần sau, sinh nhật em Hiển, chưa gì mẹ nó đã nôn nao tìm chỗ đặt bàn từ mấy bữa trước rồi, chỉ đang phân vân là đãi mọi người ăn món Âu hay món Á thôi... Happy January! ;)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

