Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Lan man Mùng 6

Em sẽ không đến bên an ủi lúc anh buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng lên như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân anh lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh đang hạnh phúc

Chỉ khi nào
Người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt anh.

(Em sẽ đến - thơ Nguyễn Lam Điền)
 
ảnh nhỏ Kachi chụp ở Đường hoa 2014 ;)

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

10 lý do để dzui Tết này

1. Được thư thả đi Lễ mỗi ngày.


2. Nhà cửa sáng sủa, đồ ăn phủ phê, đường xá vắng vẻ, hàng quán tấp nập.


3. Phải nói mình hổng thích ai than thở là chán tết, sợ tết, oải tết. Một năm có mấy ngày tết à. Ai có gia đình thì sum dzầy dzui dzẻ, ai hổng có thì một mình nghe nhạc, coi phim, ngủ nghỉ, dzui hưởng đời thanh nhàn, bớt tất bật cũng được đôi ba ngày. Ai có tiền thì ăn tết lớn, ai hổng có tiền thì ăn tết nhỏ thôi. Ai ham dzui thì nấu nướng họp mặt nhậu nhẹt tưng bừng, ai sợ thủ tục lễ lạt này nọ thì lánh đi chỗ khác. Dzui buồn gì rồi cũng qua :).


4. Có một năm xưa thiệt là xưa, sáng mùng một Tết, cây mai nhà mình nó rụng hổng còn cái nụ nào, nguyên năm đó te tua tơi tả. Kể từ dạo ấy, nhà mình hổng có chưng mai ngày Tết nữa. Năm ngoái bà dì bả xăm mình làm đại một cây, nở cũng đẹp. Năm nay, ông cậu cũng khiêng về một cây, em nó đẹp rạng rỡ từ tối ba mươi, tới bây giờ vẫn đương đẹp lộng lẫy (có cái hình ở entry trước ;))

5. Cho đi và nhận lại vô số bao lì xì lớn nhỏ :).

6. Được ngắm mấy em nhỏ xúng xính khoe áo mới chụp hình.


7. Rảnh rỗi làm một phụ nữ toàn diện: sáng diện, chiều diện, tối diện :)

8. Hẹn hò nhanh như điện. Mùng hai. Hú một cái lúc sáng, tới trưa có liền bảy em bỏ nhà cửa bỏ chồng vợ bỏ con cháu ở nhà đi tám. Cười tít mắt từ mười hai giờ trưa tới năm giờ chiều rồi em nào em nấy lật đật chạy mỗi người một ngả, đường xa tít, vẫn thấy dzui.

9. Cả năm rồi lặn sâu, đầu năm nay mới ngoi đầu lên, bị mấy bạn dập tơi tả. Chị D. còn khẳng định trong đám bạn bè nhà hàng hồi xưa giờ chỉ thấy có em là mặt mày sáng sủa nhất thôi. Còn mấy đứa kia, đứa thì dòm chăm chăm vô bản mặt mình hỏi sao lâu quá em hông thấy chị già đi dzậy? đứa thì ôm eo nói em thấy chị năm nay ngó coi còn trẻ hơn mấy năm trước nữa!? Mình chỉ biết cười nở lỗ mũi. MX này bây giờ mà già quá xấu quá thì có cạp đất mà ăn à hehehe


10. Lý do cuối cùng: đường hoa Nguyễn Huệ năm nay có khắc tên mình, rất đẹp (có cái hình ở entry trước ;))

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

Lộc Thánh 2014

Khi làm điều thiện, chúng ta đừng nản chí,
 vì đến mùa chúng ta sẽ được gặt, nếu không sờn lòng.
(G16, 9)*


*Lộc Thánh của mình đêm giao thừa Tết Giáp Ngọ

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Lọng cọng (20)


1.
Nói tới chuyện nhặt được của rơi trả người bị mất, tự dưng bồi hồi nhớ lại cái thời tôi còn làm thu ngân nhà hàng. Hầu như tháng nào cũng có khách bỏ quên đồ, mấy bạn phục vụ đem vô quầy gửi lại. Từ những món thường thường như mắt kiếng áo nón hộp quẹt cho đến những món có giá trị như điện thoại, bóp ví, giấy tờ tài liệu. Khách bỏ quên đồ cũng có nhiều hạng người. Có một chị khách quen, thường ngày vẫn rất khó tánh và chảnh chọe, một lần bỏ quên cái túi xách, mà trong đó theo lời chị, có rất nhiều giấy tờ và tài sản quý giá. Sau khi hốt hoảng tìm nhiều nơi mà không thấy, chị quay lại nhà hàng cầu may. Khi bạn phục vụ vừa đưa ra cái túi, chị oà khóc mừng rỡ, rút ví đưa liền cho mấy bạn một mớ tiền tip. Và từ dạo ấy, chị đổi tánh, trở thành một khách hàng rất ư là dễ thương của tụi tôi. Lại có một ông khách kia ăn bận rất là lịch sự, hổng biết lơ đễnh sao đó mà để quên nguyên cái ví tiền. Bạn phục vụ báo anh quản lý rồi mang cái ví đó bỏ vô túi nylon niêm lại gửi trong quầy. Chừng mươi phút sau ông khách này quay lại vẻ mặt căng thẳng. Ổng chưa lên tiếng hỏi thì bạn phục vụ đã nhận ra ổng và dẫn vô quầy lấy lại ví. Tự dưng ổng hậm hực cầm lấy cái ví, giở ra coi rồi quay lưng đi một nước hổng thèm cám ơn ai một tiếng nào. Tụi tôi chỉ còn nước nhìn nhau lắc đầu bó tay.

2.
Tuần trước đi ăn tối với vợ chồng bạn H. xong mấy bạn náo nức rủ nhau đi coi phim. Tôi ngồi thừ ra một hồi mới nói đã bốn năm rồi, tôi chưa quay lại rạp chiếu phim một lần nào. Nhớ thời còn nhỏ xíu, tôi cũng chịu khó theo mấy anh chị trong xóm xếp hàng chen lấn ở mấy rạp Quốc Tế, Khải Hoàn gần nhà, nhiều khi mất dép rách áo, để rồi say sưa coi tới coi lui mấy bộ phim đình đám hồi đó: Aladin và cây đèn thần, Tên trộm thành Bát-đa, Công chúa Arabela và chiếc nhẫn thần kỳ... Nhớ thời hoàng kim, một tuần tôi đi coi phim bèo lắm cũng hai ba lần. Lịch chiếu phim hàng tuần, rạp nào thứ mấy khuyến mãi mua một vé tặng một vé, giảm giá, tặng quà tôi nắm trong lòng bàn tay. Hầu như tất cả rạp chiếu phim lớn nhỏ cũ mới trong thành phố này, tôi đều đã chui vào thưởng thức.Vậy mà, đã bốn năm rồi, tôi đi ngang mấy cái rạp đó còn hổng dám dòm vô... Thỉnh thoảng, dẫn mấy đứa nhỏ vô Citiplaza ở Nguyễn Trãi, tụi nó kèo nài miết phải ghé vô Galaxy mua bắp rang bơ. Đứng ở cái sảnh của nó, tự dưng trong bụng tôi cứ có cảm giác lạc lõng lạnh lẽo một cách lạ lùng.

3.
Cuối cùng, sau nhiều ngày tập trung tất cả tinh thần sức lực bỏ ăn quên ngủ, với sự hỗ trợ đắc lực của thầy H. và em P., tôi đã hoàn thiện được cái web mới đẹp mắt và như ý. Nghĩ lại còn thấy phê. Dù em P. mấy lần tới cửa hàng hỗ trợ mà thấy tôi quay như chong chóng mấy bữa giáp tết nên thương tình nói để em về nhập liệu dùm chị một mớ. Cả tuần lễ hai chị em ngày nào cũng vừa đàm đạo vừa chỉnh sửa, rồi phát sinh cái này cái kia. Tôi thì nôn nao xài web mới, mà em P. cứ hỏi dằn dằn chắc ăn chưa chị, em mà chạy cái web mới là web cũ của chị không còn một dấu tích gì nữa hết nha. Em nó nhắc ba lần làm tôi chùng bước ba lần, coi kỹ lại là thể nào cũng lòi ra cái này cái kia. Tới giờ chót, tôi còn sực nhớ ra có tới hơn hai trăm mặt hàng tôi đang để ở chế độ ẩn, phải lưu lại cấp tốc, mắc công mai mốt có hàng lại mò mẫm tìm thông tin. Vậy là tôi phải đăng nhập web cũ rồi chuyển từng thứ qua web mới. Quá nhanh quá nguy hiểm, quá lâu quá mệt mỏi, bỗng dưng đầu óc sáng láng nảy ra ý copy dán cấp tốc vô file Word cũng được mà. Mất một buổi chiều, tôi chỉ ngồi nhấn Ctrl + C và Ctrl + V không mà mấy ngón tay mỏi nhừ. File Word hoàn tất dài mấy chục trang. Đuối như con muỗi, em nó mới cười hà hà chạy web mới cho tôi ;). Còn bây giờ là năm giờ chiều ngày 28 Tết, tôi còn ngồi ở cửa hàng, đã có chút thời gian rảnh rỗi, vừa mê mẩn coi xong một bộ phim HQ hay, đẹp và buồn: Daisy. Thấy bạn Youtube còn rét-còm-men thêm mấy phim nữa thấy mê quá. Hãy đợi đấy ;).

4.
Mèn ơi, đi tút lại cái xe ăn tết mờ ngó thấy em Attila Elizabeth phiên bản mới 2014 thấy ham quá chừng. Mấy đứa bạn xúi mần đại một chiếc đi. Tôi thì tôi thấy ham lắm, mờ bây giờ, tôi vẫn còn iu bạn này dzữ dzội quá. Tôi thiệt không cam tâm bỏ rơi người bạn cũ đã từng theo tôi tới tận chân trời góc biển này. Bạn ấy, đối với tôi, lúc này, vẫn còn đáng iu lắm ;)


5.
"Khi trái tim bạn tràn đầy nước mắt, khi mỗi bước chân của bạn rỉ máu vì những mũi gai, hãy mỉm cười để cho mình thêm một chút dũng khí, để vững tin bước đi trên con đường đời phía trước. Và ít nhất thì mỉm cười để làm chỗ dựa cho người khác khi họ lâm vào hoàn cảnh như bạn, mỉm cười để không ai phải buồn khổ như ta nữa…"
Đọc được câu này bên trang bạn Ngọn lửa nhỏ, thấy cũng chí lý, chép lại để học hỏi.

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Bài học của Xuân (7)

Nhớ hồi xửa hồi xưa cách đây lâu lắm rồi, mỗi lần ngồi ngoài quán lề đường với mấy bạn hiền, tôi hay khó chịu lắc đầu với đủ kiểu mời mọc mua vé số, bánh tráng, đậu phộng, sing-gum... Một lần, thấy tôi cũng nhăn nhó như dzậy, bạn K. cười cười rồi móc túi mua dùm người ta. Xong bạn K. nói với tui câu này tôi nhớ đời. Thôi kệ đi X., người ta cũng chịu khó bán hàng kiếm lời chớ hổng phải đi xin, mình có điều kiện thì mua ủng hộ họ chút đỉnh cũng được... Kể từ dạo đó, cái bàn nhậu của mấy anh em tôi mỗi tối thứ tư hay bị hàng rong họ bu lại mời mọc thấy thương, tụi tôi mua một lần để đầy bàn. Kể từ dạo đó, nếu có điều kiện, tôi ít khi nào từ chối mua ủng hộ mấy người mưu sinh kiếm bạc cắc ngoài đường.

Có lần thằng em tôi ăn bận như việt kiều, đi rước việt kiều, leo lên taxi đi từ sân bay TSN về trung tâm SG. Lúc đó cũng gần nửa đêm, anh taxi ảnh không bấm đồng hồ mà hét giá 300k. Thằng em tôi cự, nói anh bấm đồng hồ đi, đồng hồ chạy bi nhiêu tui trả bấy nhiêu. Rốt cuộc, về tới tận nhà chỉ trả có 180k. Nó bức xúc kể tới kể lui cho nhiều người lấy làm kinh nghiệm. Ông cậu tôi ngồi cười thủng thẳng. Thôi bỏ đi, cái nghề của người ta nó dzậy mày ơi. Tôi thấy ông cậu tôi ổng nói đúng. Ở đâu cũng có người này người khác, nghề này nghề khác. Cái vụ taxi gian xảo kiểu này, nếu tôi hổng lầm thì ở mấy thành phố lớn, mấy nước tiên tiến cũng có đầy dẫy. Chung quy là ai cũng phải đi làm kiếm tiền thôi. Làm ăn chân chính thì hơi lâu giàu một tí nhưng tối ngủ thẳng giấc hông có bất an. Kể từ dạo đó, tôi cũng bớt phàn nàn, bớt bất bình với những gì bất hợp lý xảy tới với mình.

Tôi có chị bạn xuất thân con nhà gia giáo đàng hoàng. Thời con gái, chị là lá ngọc cành vàng được ba má anh chị thương yêu cưng chiều. Nhưng chị được cái là nào giờ bản tánh tự lập hổng thích dựa dẫm ai. Từ ngày lấy chồng, cuộc đời chị sang trang mới, đầy sóng gió, khổ sở và bất an. Chị giấu biệt gia đình, lúc nào trước mặt người khác cũng vui vẻ lạc quan. Có chồng sờ sờ ra đó nhưng chị đích thị là một bà mẹ đơn thân. Cả chục năm nay chị tự đi làm kiếm tiền nuôi mình nuôi con, bao nhiêu thứ phải lo lắng buồn phiền. Năm rồi, xui rủi đủ thứ chuyện, tưởng như chị gục ngã tới nơi, vậy mà lúc nào chị cũng tươi cười. Mấy tháng trước, trong lúc dầu sôi lửa bỏng lại nghe tin chị bị thất nghiệp, đương chạy đôn chạy đáo kiếm việc làm khác. Lật đật gọi điện hỏi thăm, chị vẫn cười nghe mà thương đứt ruột. Không sao đâu em, coi như chị có thêm một trải nghiệm thôi. Kể từ dạo đó, tôi nghĩ mọi biến cố của cuộc đời mình đều là một trải nghiệm không phải ai cũng may mắn có được, vì vậy thay vì than khóc, tôi tận hưởng nó.

Nhỏ em dâu tôi giờ có hai con rồi, thấy nó xà quần với hai đứa nhỏ từ sáng tới tối mà chóng mặt. Nhiều lúc xì-trét quá, nó cũng hét ra lửa với con nó. Má chồng với chị chồng nó nhiều khi thấy cũng tội, nhiều khi thấy cũng bực. Bữa, chị chồng nó thấy nó quất vô mông đứa nhỏ mới ba bốn tháng mà xót ruột, con nhỏ khóc giận trân mình cứng ngắt luôn. Chị chồng nó nhào vô ôm đứa nhỏ dỗ lâu thiệt lâu nhỏ mới nín. Xong chị chồng nó cười cười nhỏ nhẹ tâm sự với nó đủ thứ, đại khái là khuyên nó phải tập tánh kiên nhẫn, muốn dạy con cho vô nề nếp, em chỉ có thể kiên nhẫn để mai này đỡ cực tấm thân thôi. Nó gật gật cười cười. Mấy bữa sau, ở bên phòng này nghe bên phòng kia tiếng con nhỏ khóc quấy cả buổi. Hồi lâu sau, con nhỏ vẫn chưa nín thì nghe mẹ nó vừa dỗ dành vừa cười vừa hát rống lên "hãy khóc đi khóc đi đừng ngại ngùng...". Nghe mắc cười lắm, tiếng hát át tiếng khóc luôn. Kể từ dạo đó, tôi biết mình phải kiên nhẫn hơn. Tôi nói rồi, chữ nhẫn là chữ mà tôi phải học cả đời này mà.

Bữa giờ đọc báo thấy ba cái vụ hôi bia với hôi hoa, thấy buồn (mà) cười. Thiệt sự hổng hiểu mấy người đó nghĩ sao mà làm dzậy? Của lượm ngoài đường đâu phải của của ông nội ông ngoại mình để lại đâu mà ham. Nói nào ngay, hồi đó giờ, tôi, anh em tôi, cả nhà tôi từ lớn tới nhỏ hổng ai có tánh tham kiểu đó. Người ta cho đồ miễn phí, tụi tôi còn cân nhắc trước khi bước tới nhận, chớ ở đó mà nhào vô hôi. Cách đây mấy bữa, tôi tận mắt chứng kiến một vụ rất hay. Đang dừng đèn đỏ, tôi nghe bà bán phụ kiện xe máy chỉ tay ra ngã tư THĐ - ĐT la lên "chời ơi, tiền bay quá chừng kìa!!". Ngó ra thì thấy nào mấy chú xe ôm, mấy anh sửa xe rồi mấy anh áo cam chạy vespa đậu ngay nhà thờ Tin lành cùng nhào ra đường lượm mấy tờ tiền bay bay trong gió. Tui đứng ở xa, mắt kém nên cũng không thấy mấy tờ tiền đó mệnh giá bi nhiêu. Nhưng lượm tiền xong, tôi thấy ai nấy tự động chạy lại đưa cho một anh, chắc là khách du lịch người Nhật hay Hàn Quốc gì đó, vì anh này cúi gập người xuống cám ơn lia lịa. Tôi hổng kịp rút máy ra quay lại cái clip hay chụp tấm ảnh nào vì mọi thứ xảy ra trong vòng có mấy nốt nhạc, rồi ai nấy quay về vị trí của mình tiếp tục công việc. Tôi chỉ kịp về nhà, đi rêu rao cho người này người kia nghe cái chuyện tốt lành mà mình vừa mới chứng kiến kia thôi. Tôi nói rồi, ở đâu cũng có người này người khác mà.

Bữa nay mới rảnh, ngồi xuống, nhớ linh tinh, kể linh tinh, tự nhắc mình, tự răn mình, tự dỗ mình thôi.




Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...