Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Ngắn thôi (30)

Người ta nói "Đàn ông có hai khoảnh khắc lôi cuốn nhất: đó là khi anh ta quyết tâm theo đuổi hoài bão của mình và khi anh ta đứng lên bảo vệ người phụ nữ của mình". Cả hai khoảnh khắc lôi cuốn đó, vì đã thấy, nên em tin ;)
Em nói "Đàn bà có hai khoảnh khắc hỗn loạn nhất: đó là khi cô ta quyết tâm theo đuổi người đàn ông không còn là của mình, và khi cô ta nằm bẹp dí một chỗ mặc kệ mình có còn là mình của ngày hôm qua". Cả hai khoảnh khắc hỗn loạn đó, vì đã thấy, nên em cũng tin nha :).

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Ngắn thôi (29)

Người ta nói "Đàn ông có hai khoảnh khắc lôi cuốn nhất: đó là khi anh ta quyết tâm theo đuổi hoài bão của mình và khi anh ta đứng lên bảo vệ người phụ nữ của mình". Cả hai khoảnh khắc lôi cuốn đó, vì đã thấy, nên em tin...

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Đi lạc

Nhớ năm kia đi Cam, lúc vừa tham quan xong khu Angkor Wat, mọi người lục đục kéo lên xe thì có một bé gái ba bốn tuổi mặc váy rất xinh đi lạc lên xe. Mọi người gần như đồng thanh lộn xe rồi con, con đâu có đi xe này. Con bé ngơ ngác mếu máo. Có người dắt nó xuống xe, có người hỏi han nó, có bác tài xế tốt bụng ẵm nó lên, quay về hướng đám đông rao lớn coi ai có con đi lạc ở đây nha. Ảnh hỏi rất nhiều lần. Không có ai trả lời. Mấy ông cảnh sát Cam thì huýt còi bắt xe lăn bánh vì ở đó họ chỉ cho xe dừng có năm phút đón khách. Mọi người lên xe ổn định chỗ ngồi mà vẫn nhấp nhỏm ngó xuống chỗ con bé đó đứng. Ai nấy xuýt xoa bàn tán, người tội nghiệp đứa bé, người trách ba má nó, người lo lắng sợ bỏ con nhỏ lại rồi biết nó ra sao chỗ đất khách quê người. Anh tài xế và em hướng dẫn vẫn đứng nấn ná ở dưới đất đâu chừng chục phút nữa, ba con bé mới ào tới ôm con cúi đầu cám ơn lia lịa.

Hồi tháng trước, có thằng nhóc ở trong xóm cũng đi lạc. Nó chưa được hai tuổi, mới biết đi lẫm chẫm mà quay qua quay lại nó biến mất tiu. Má nó hô hoán lên làm cả nhà nó, rồi hàng xóm nữa, ai nấy hớt hải đi tìm dùm. Có người nói hồi nãy nhìn thấy nó đi lơn tơn sau lưng ông bán cà-rem bằng xe đẩy có cái chuông lắc leng keng. Má nó vừa nghe xong đâm đầu chạy đi. Lát hồi, thấy má nó ẳm nó trên tay, vừa đi vừa khóc. Đúng là nó đã theo ông bán cà-rem đi tới tuốt xóm sau. Tìm được nó rồi mà bà con lối xóm còn bu lại bàn tán trễ chút xíu chắc nó đi mất tiu thiệt. Má nó ngồi trong nhà, ôm nó trên tay, im thin, hổng có rầy nó nửa câu.

Thằng Hiển em em, bữa mùng một tết, cũng đi lạc ở đường hoa Nguyễn Huệ. Lúc cả nhà đang nghỉ chân, ngồi vỉa hè, ăn cà-rem bên mé nhà sách. Bất chợt có người lên tiếng hỏi thằng Hiển đâu rồi? Ai nấy tá hỏa rụng rời tay chân. Túa đi tìm. May là bữa đó ở nhà chộn rộn, em lấy cho nó cái áo thun màu cam chói lọi khỏi sợ lạc chỗ đông người. Ai dè nó lạc thiệt. Ai dè nhờ cái áo đó mà em và mẹ nó cùng lúc nhìn thấy nó đang đứng cầm cây cà-rem khóc mếu máo ở góc đường Mạc Thị Bưởi. Nó đã đứng yên ở đó sợ xanh mặt khi ngó lại chẳng thấy một người quen nào xung quanh. Và may là nó đã đứng yên ở đó.

Lâu rồi em hông có đi lạc. Kiểu như em hay kể hồi đó. Đi lạc mà hông phải lạc kiểu bình thường. Mà chạy chạy chạy đến chỗ cần quẹo hổng chịu quẹo. Giật mình mới quay đầu xe lại. Một ngày mấy bận tới lui lui tới hoài nên đâm ra bực bội trong lòng, tự răn đe, mình mà dzậy nữa thì về nhà sẽ tự động quỳ gối úp mặt vô tường, cho chừa. Em bây giờ, giữa trưa nắng, chạy xe từ quận nhất qua Bình Thạnh, bắt đầu từ một cái địa chỉ quá chời xẹc nằm trong khu chợ Hoàng Hoa Thám. Giao hàng cho người ta xong đứng tần ngần trước một cái mũi tên và dòng chữ ngệch ngoạc trên tường: lối ra đường Thích Quảng Đức. Mất vài phút đắn đo xen lẫn tò mò, em đã đi theo đường mũi tên đó. Càng đi càng thấy đường quanh co. Càng bối rối. Em đương đi đâu đây. Tìm ai. Để làm gì. Có ích gì. Rồi em sẽ vui buồn ra sao. Có ai hay. Càng đi càng thấy mình lạc lối. Phải quay lại. Em phải quay lại. Em quay lại. Rất khó để định hướng quay lại, dù chỉ là mấy con hẻm nhỏ xíu xiu em vừa mới đi qua. Rốt cuộc, em cũng chẳng nhớ mình đã loay hoay thoát ra khỏi cái khu xóm chằng chịt đó như thế nào.

Đi lạc, có nhiều khi, mình sẽ thấy rất khó để định hướng, dù là quay lại hay đi tiếp. Nhưng điều đó chẳng đáng sợ... chỉ sợ mình mải mê mê mải...


Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Những lời mẹ dặn con

- Con ạ, con nhất định phải học nấu cơm. Việc này không liên quan với chuyện hầu hạ người khác. Khi những người yêu thương con đều không ở bên cạnh, con có thể đối đãi bản thân thật tốt. (Có thể độc lập sinh tồn)
- Con ạ, con nhất định phải học lái xe. Việc này không liên quan với thân phận địa vị. Nhưng như thế vào bất cứ lúc nào, con cũng có thể cất bước đi đến bất cứ nơi nào con muốn, không cầu cạnh bất cứ người nào. (Tự do)
- Con ạ, con nhất định phải học đại học, đại học chính quy. Việc này không liên quan với học lực. Trong đời người cần trải qua mấy năm này, cuộc sống không gò bó lại có thể thấm nhuộm thư hương. (Một khi đi vào xã hội, là đã đi vào thị trường)
- Con ạ, con có biết không? Dấu chân có bao xa, lòng dạ có bao rộng. Tấm lòng rộng rãi, con mới vui vẻ. Ngộ nhỡ đi không xa, hãy để sách vở đưa con đi. (Mở rộng tầm nhìn của mình, nhờ vào tầm nhìn của tri thức)
- Nếu trên đời chỉ sót lại hai bát nước, hãy dùng một bát để uống, một bát phải dùng để rửa sạch gương mặt và quần áo lót của con. (Tự tôn không liên quan với giàu nghèo)
- Trời sập xuống cũng đừng khóc lóc, đừng oán trách. Như thế chỉ khiến những người yêu thương con càng đau lòng, những kẻ thù hận con thêm đắc ý. (Bình tĩnh chấp nhận số mệnh, những người yêu thương con đương nhiên sẽ quan tâm)
- Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. (Phong độ không liên quan với cảnh ngộ)
- Khi đến phương xa, ngoài máy ảnh, nhớ mang theo giấy bút. Phong cảnh giống nhau, nhưng tâm tình ngắm cảnh mãi mãi không trùng lặp. (Hình ảnh và ký ức tình cảm là khác nhau)
- Nhất định phải có không gian thuộc về mình, dù chỉ hơn chục mét vuông. Nó có thể giúp con khi cãi nhau với người yêu giận dỗi bỏ đi không đến nỗi lưu lạc đầu phố, đụng phải kẻ xấu. Càng quan trọng hơn là, khi con nông nổi, có một nơi để con bình tĩnh lại, cho lòng mình một góc ở yên. (Nhân cách độc lập)
- Lúc nhỏ phải có kiến thức, lớn lên phải có từng trải, con mới có cuộc đời tinh tế đẹp đẽ! (Đọc từng trải của người khác, tìm từng trải của bản thân)
- Bất kể lúc nào, đều phải làm một người hiền lành lương thiện. Hãy ghi nhớ, lương thiện, sẽ khiến con trở thành người được trời cao chiếu cố nhất. (Kiểu chiếu cố này không hẳn là giàu có và quyền thế. Thiện có thiện báo, thứ được báo đáp, là tình yêu thương.)
- Nụ cười, ưu nhã, tự tin, là của cải tinh thần lớn nhất. Sở hữu chúng, con sẽ sở hữu tất cả.
(st)




Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

3.6.2014

Happy birthday cháu cưng của cô ba! Cám ơn Chúa vì-còn-có-con nên đời (cô ba) còn dễ thương :D


Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...