Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Note cũ

"X ơi,
Đừng trách móc
Đừng đổ lỗi
Đừng giận hờn
Đừng tiếp tục làm thương tổn mình
Đừng đốt cháy mình
Đừng thiêu rụi mọi thứ
Đừng hủy hoại ai
Đừng để mình trở nên hoang tàn và đổ nát, X ơi...
Đừng vậy nữa mà!"

Có việc cần nên lục lọi cái blog cũ, thấy có cái note cũ đề ngày 10/10/10. Ôi một ngày quá đẹp, và em thì quá buồn. Bỗng dưng muốn khóc. Sao hồi đó em hổng dám manh động thử một lần đốt cháy em, hoặc thiêu rụi mọi thứ coi sao?? Đằng nào thì em thấy em cũng đã hoang tàn và đổ nát từ dạo ấy rồi.

Mà thôi, em bây giờ vẫn còn biết tự trấn an mình, tự nài nỉ mình, tự động viên mình, tự khích lệ mình sống ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua là ổn lắm rồi.

X. ơi, đừng sợ.



Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Sống đức tin - sống hạnh phúc hơn


1. Nếu bạn lo lắng về điều có thể sẽ xảy ra nhưng nó không xảy ra, bạn đã lo lắng vô ích. Mà nếu điều đó xảy ra, bạn phải lo lắng gấp đôi. Như vậy, thay vì lo lắng, hãy cầu xin Chúa giúp!
2. Hãy đi ngủ đúng giờ, và thức dậy đúng giờ. Cố gắng loại bỏ những thứ không thực sự cần thiết, nếu không thì chính những thứ đó sẽ làm tổn hại sức khỏe tinh thần của bạn.
3. Hãy ủy thác công việc cho người có khả năng, đừng ôm đồm! Hãy “giải nén” và “gỡ bỏ” những gì không cần thiết để làm “thông thoáng” cuộc sống. Chất lượng quan trọng hơn số lượng.
4. Hãy làm việc, nhưng cũng hãy dành thời gian để sắp xếp cuộc đời. Hãy tự bước đi trên đôi chân của mình – tức là tự lập và độc lập. Người ta không chỉ đi bằng đôi chân, mà quan trọng hơn là đi bằng cái đầu.
5. Lo lắng khác với quan tâm. Lo lắng làm người ta sợ. Quan tâm làm người ta cố gắng. Hãy tìm xem Chúa muốn bạn làm gì, và đừng quá lo lắng. Nếu bạn không thể làm gì để thay đổi tình huống, hãy quên nó đi. Đừng lo lắng về thẻ tín dụng, ví tiền, chi phí cái này hoặc cái nọ, tiền điện, tiền nước, tiền xăng,… Lo cũng chẳng được!
6. Hãy áp dụng quy luật LIM (Lặng-Im) – và đừng nói những gì khiến bạn phải hối tiếc. LIM có thể giúp bạn tránh được nhiều phiền toái.
7. Ngay hôm nay, hãy làm điều gì đó cho người thân, đặc biệt là cho con cái – nếu bạn đã lập gia đình.
8. Hãy đem theo cuốn sách, đặc biệt là sách đạo đức, để đọc khi bạn ngồi uống cà-phê một mình, khi chờ mua hàng, chờ lấy vé,… Mệt thì nghỉ. Đừng ráng. Và hãy cân bằng chế độ ăn uống.
9. Nghe nhạc là cách tốt giúp cải thiện chất lượng sống. Hằng ngày, hãy dành thời gian để thinh lặng và suy tư. Và hãy viết ra những ý tưởng “lạ” của bạn.
10. Bạn có vấn đề ư? Hãy tâm sự với Thiên Chúa. Hãy cố gắng cầu nguyện liên lỉ, ở bất cứ nơi nào và lúc nào. Đừng đợi tới lúc ở nhà thờ hoặc lúc sắp đi ngủ.
11. Hãy kết bạn với những người đạo đức, hiền lành, khiêm nhường. Chiếc cầu ngắn nhất bắc qua sự thất vọng và niềm hy vọng là nói lời “Tạ ơn Chúa”. Lời cầu nguyện này đẹp nhất!
12. Hãy nghiêm túc nhưng đừng khó tính. Hãy phát triển thái độ tha thứ, vì ai cũng cần tha thứ. Và tha thứ là món quà vô giá.
13. Hãy tử tế với người không tử tế với mình. Hãy đè bẹp “cái tôi” của mình xuống. Nói ít, nghe nhiều. Sống chậm.
14. Hãy tự nhắc nhở rằng mình không là người tổng quản lý vũ trụ, thậm chí chỉ là “đầy tớ vô dụng” (Lc 17:10).
15. Hằng ngày, hãy nghĩ về điều bạn phải biết ơn mà lại chưa cảm ơn – với Thiên Chúa và tha nhân. Thiên Chúa có cách biến chuyển mọi chuyện cho chúng ta: “Vậy còn phải nói gì thêm nữa? Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta?” (Rm 8:31).

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Mây mùa thu lấp trăng khuya

Có một đêm nọ, trong lòng buồn bã, cô ba ôm nhỏ cháu cưng vào lòng, khe khẽ nói Chi ơi, cô ba buồn quá à... Nhỏ cháu nghe xong, nhìn thẳng vô bản mặt cô ba nó, khe khẽ hỏi cô ba nhớ dượng ba hả??

Lần đầu tiên nghe nhỏ cháu hỏi câu đó, cô ba nó cười rũ rượi. Hỏi nó tại sao con hỏi vậy. Nó không trả lời. Nó chỉ được nước cười theo hỏi tới cô ba nhớ dượng ba hả hả hả hả???? Nó nhây lắm. Vì thấy cô ba nó cười quá mờ. Khi đó, nó chưa được ba tuổi nữa.

Những lần sau đó, hai cô cháu nó vẫn lặp đi lặp lại cái điệp khúc đó mỗi khi cô ba nó cảm thấy buồn quá buồn, buồn tới nỗi chẳng muốn thổ lộ chuyện gì với bất kỳ ai nữa, cũng chẳng biết buồn cái quái gì mà buồn hoài.... Cô ba buồn quá Chi ơi!! Cô ba nhớ dượng ba hả?? Lần nào cô ba mở miệng than, nó cũng phản xạ bằng cái câu sáu chữ đó. Chỉ khác chút xíu. Là. Có khi cô ba nó gật đầu ừaaa, nó im thin nhìn cô ba nó chằm chằm, kiểu như nó hổng biết làm sao để an ủi cô ba mình bây giờ?? Có khi cô ba nó gạt ngang khônggg, nó sẽ cười phì ra, kiểu như nó thấy nó nhẹ nhõm trong người. Có khi cô ba nó quạu thôiii từ nay đừng nhắc dượng ba nữa, thể nào nó cũng sẽ thắc mắc hỏi lại ủa giờ cô ba ghét dượng ba rồi hả??

Cô ba nó có ghét dượng ba nó không? Vì nhiều lẽ, chắc là có. Ghét và nhớ. Thương và quên. Thiệt. Cô ba nó, vì ghét nên đã quên rất nhiều thứ đáng để quên. Chỉ thuơng nhớ một phần ký ức rất đẹp. Để dành đó. Lâu lâu đem ra lau chùi đánh bóng. Để nhớ một thời cô ba nó đã iu, và đã được iu. Hết mình hết sức hết trí khôn. Vậy thôi.

Cô ba nó chưa từng kể với ai, kể cả những người tin cô ba nó nhất, kể cả những người cô ba nó tin nhất, kể cả nó nữa. Rằng. Nếu có nhớ, thì lâu lâu, cô ba nó chỉ nhớ duy nhất đôi bàn tay của người xưa thôi. Đôi bàn tay đó có những ngón thon dài, lòng bàn tay mềm và ấm, khiến cô ba nó lúc nào mân mê xong cũng ấm ức ganh tị, tay gì mà còn thon hơn đẹp hơn tay người ta nữa!? Đôi bàn tay đó, đã bao lần siết chặt tay cô ba nó đi qua những thăng trầm buồn vui. Dẫn dắt cô ba nó đi qua biết bao nẻo đường xa xôi mới mẻ lạ lẫm. Những khi cô ba nó bất an, chỉ cần được đôi bàn tay dịu dàng đó bao bọc, cô ba nó mới thấy lòng dịu lại. Đố ai biết được, đôi bàn tay đó, ngay lần chạm đầu tiên, cô ba nó đã say mê nhung nhớ tương tư rồi.

Chẳng biết giờ này đôi bàn tay đó có còn nồng ấm như ngày xửa ngày xưa...

Giờ, đêm đêm, cô ba nó vẫn trùm mền ôm nhỏ cháu cưng coi phim, nghe nó nói chuyện tíu ta tíu tít, cười với nó khúc kha khúc khích, rồi tận tuỵ gãi lưng cho nó, rồi nắm tay nó ngủ. Ôi cái bàn tay bé xíu xiu rất đáng yêu. Kể ra, mới biết, cái thói quen này của cô ba nó, quá lâu năm rồi, vẫn chưa hề thay đổi. Mà chắc là, mưa gió cũng không thay đổi đâu ;).

Ngoài kia, mây vẫn trôi... (và trăng vẫn sáng).


Bong bóng

 
Thảo Cầm Viên SG, 29.6.2014
 

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Lọng cọng (22)

Mèn ơi, cô ba nhỏ Kachi quả xứng danh là vua hậu đậu nha.

Chủ nhật tuần trước hai cô cháu nó lang thang cả buổi sáng ở Cityplaza. Lê la từ siêu thị dưới đất lên khu trò chơi con nít trên lầu rồi ghé qua Galaxy mua cái combo bắp rang bơ, đi ngang Lotterie tắp vô ăn cây cà-rem 3k nhâm nhi ly frozen coke xài free wifi của người ta mấy tiếng đồng hồ. Ra tới bãi xe, mới hay, chùm chìa khoá để trong túi đã mất tiu tự hồi nào. Ta nói, cái chùm chìa khoá bự chà bá lửa, nào khoá xe khoá nhà khoá tiệm khoá két sắt mà rớt hổng nghe cái rầm mới ghê?? Đáo tới đáo lui tám bận cũng tìm hông ra, hai cô cháu nó đành hoắc xe ôm dzìa. Dzìa nhà lục banh cái tủ cũng không thấy cái chìa sê-cua ở đâu. Rõ ràng là nó đã yên vị ở đó quanh năm suốt tháng, chỉ tới lúc mình cần là nó nhấn nút biến biệt tăm không để lại một dấu vết nào!? Cuối cùng, trưa nắng chang chang, phải nhờ bác hai nó đẩy xe ra chỗ sửa khoá làm chìa mới.

Tới chủ nhật này, cô ba nó mới rảnh xách chùm khác đi làm lại. Đang làm có khách gọi điện thoại mua đồ, lật đật chạy dzìa, bán xong, coi lại, mất cha nó chùm chìa khoá nữa!? Cô ba nó lặn lội đáo tới đáo lui thêm mấy bận, mặt dáo dác mắt láo liêng tìm tìm kiếm kiếm nữa. Ta nói, trong lòng cô ba nó bực bội, nực nội, tức tối, nhức nhối dễ sợ!!

Ở nhà, ai cũng công nhận, cô ba nó, quả nhiên, danh bất hư truyền! ;)


Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...