Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Cuộc đời dài hay ngắn?


Bạn gào khóc, bạn than chán đời, bạn nói bạn ghét cuộc đời của bạn, bạn hỏi em nên chịu đựng bao lâu nữa, đời em còn dài lê thê em phải làm gì đây hả X... Những câu hỏi của bạn làm mình buồn lan man cả ngày hôm đó. Ừ, thì người ta hát đó, "Tình không xót xa có nên gọi là Tình? Đời không đắng cay có... nên Đời?". Vậy là mình có cớ lang thang, thử tìm những gì thiên hạ viết về cuộc đời, coi nó ngắn hay dài? Mình thấy có người thì thở dài (hoặc cười lạc quan) đời còn dài lắm cưng ơi, có người lại răn đe (hoặc cười lạc quan) đời ngắn ngủi lắm cưng ạ.. nhưng chung quy dù dài hay ngắn, người ta đều nói phải sống sao cho nó xứng đáng một cuộc đời đó cưng!  :)

Người ta nói cuộc đời dài hay ngắn??

"Cuộc đời dài lắm, hãy tô màu cho cuộc sống của bạn!"

"Cuộc đời dài lắm, để đi hết được cuộc đời, con người phải trải qua biết bao những khoảnh khắc tỉnh táo và cả si mê..."

"Cuộc đời dài lắm, nhưng cuộc đời cũng chạy vòng quanh. Chỉ có tình yêu là rơi thẳng, rơi tới đáy..."


"Cuộc đời vừa dài vừa ngắn: Ai yêu đời thì nó rất dài còn ai chán đời thì nó ngắn lắm"


"Em ơi cuộc đời dài lắm, cuộc đời chẳng thể đo đếm bằng những tháng năm ta tồn tại..."


"Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy yêu thương nhiều hơn, cho đi nhiều hơn, sống ý nghĩa hơn từng ngày...."


"Cuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm"


"Ta cứ tưởng cuộc đời dài lắm. cho tới khi đối diện cái chết ta mới biết nó thật ngắn ngủi?"


"Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên… hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ với mình!"


"Đời sống rất ngắn và không biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra. Sự sống thì không bền vững mà cái chết thì hiện diện khắp nơi"


“Cuộc đời con người thật ngắn ngủi, tại sao nhiều người không nhận ra và trân trọng bản thân, sống hữu ích và sẻ chia hơn?”


"Nếu sống hoài không chết, tôi sẽ không đi học, mà chỉ cần tích lũy kiến thức từ cuộc sống. Tiếc là cuộc đời ngắn ngủi nên phải học để rút ngắn thời gian tích lũy"


"Cuộc đời quá ngắn ngủi để ta làm mọi thứ nhưng chính cuộc đời luôn cho ta cơ hội để yêu thương!"


"Thời gian hữu hiệu của cuộc đời rất ngắn và có hạn; nhân vật dù vĩ đại đến đâu, những chí lớn và hoài bão hào hùng đến đâu, cũng chỉ có thể làm việc trong thời gian có hạn này"

"Nếu thời gian trôi quá nhanh và cuộc đời quá ngắn ngủi thì bạn không nên lãng phí thời gian để làm những điều vô bổ, những điều để rồi bạn sẽ phải hối tiếc..."


"Hãy học hỏi các chuyên gia, vì cuộc đời rất ngắn, không đủ thời gian để ta tự biết hết mọi điều”


"Nếu đã trải qua những vất vả trong cuộc đời, trải qua những sai lầm và mất mát, người ta sẽ thấm thía rằng cuộc đời rất ngắn và rất đáng phải sống hạnh phúc"


“Cuộc đời này mong manh lắm, bạn chỉ biết bạn sống như thế nào chứ không thể biết bạn sẽ chết như thế nào”


"Cuộc đời dài lắm và cũng ngắn ngủi lắm, nào ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra..."


và ... 

và câu kết: (mình kết câu này) 
"Thời gian dài hay ngắn? Giá trị đời người không được tính bằng thời gian ngắn hay dài, nhưng ở chỗ ta đã sử dụng nén bạc thời gian, sức khỏe, trí tuệ để phục vụ cuộc sống ra sao? Giá trị ở chỗ ta đã sử dụng thời gian như thế nào, có sinh nhiều ích lợi cho mình, cho người và cho đời hay không?"

Bonus:
Luật cân bằng trong cuộc đời của một con người được phát biểu như sau: 
Tổng cộng của tất cả hạnh phúc trừ đi tổng cộng của tất cả đau khổ 
trong toàn bộ cuộc đời của một con người (của bất cứ ai) là bằng 0.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Bể bánh xe & quán Hột gà

Mới chạy ra tới đầu hẻm đã thấy xe hơi đảo. Băng qua kia đường, tấp vô lề, ngó nghiêng. Bánh xe xẹp lép. Ráng chạy tới hãng vá luôn, bởi mình nghĩ ở hãng có mấy anh nhân viên rất chuyên nghiệp và tận tình. Ai dè, một anh ở hãng đem đồ nghề ra test la xe bị cán đinh, lủng bốn lỗ lận, mà lỗ to nữa. Ảnh chỉ lại ngã tư chỗ gần Nguyễn Kim á, người ta vá ép bằng máy mới được, ở chỗ ảnh hông có vá được. Hơi bị thắc mắc...

Tới được chỗ chuyên vá ép bằng máy gì đó mới thấy sáng sớm cũng có nhiều người bị bể bánh ghê. Tiệm nhỏ mà đông thiệt. Bốn lỗ này vá hơi bị lâu, lại dòm mặt ông chủ thấy hiền queo mà mấy đứa lính coi bộ cũng hiền, mình thơ thẩn thả bộ đường Yersin kiếm chỗ ăn sáng. Vừa đi vừa điện vô công ty nói xe chị bị bể bánh rồi, sếp có cần mở tủ lấy hồ sơ gì thì có đứa nào rảnh chạy ra Nguyễn Kim lấy chùm chìa khóa dùm chị nha...

Tìm thấy một chỗ ăn sáng thiệt tấp nập ở góc Yersin - Lê Thị Hồng Gấm. Bán bún bò và trứng chiên các kiểu. Nhanh mà gọn, ngon mà rẻ. Đó là lý do tại sao quán người ta đông khách. Mình thích ăn hột gà ốp-la chiên trong chảo nhôm, xịt nước tương, tương ớt hoặc dằm ớt hiểm vô, bánh mì xé từng miếng nhỏ chấm miếng nước tương, xắn miếng trứng để lên cho vô miệng. Ăn vậy mới ngon. Để trong chảo ăn mới ngon, cho ra đĩa là thấy bớt ngon rồi :). Lúc trước ở trong xóm mình, người ta hay bán kiểu này.. nhưng hình như bây giờ không phù hợp với xu hướng fastfood nhanh-gọn-lẹ nên người ta không bán kiểu này nữa. Giờ tìm thấy cái quán này, cũng đâu có xa nhà mình lắm đâu, thấy khoái :))

Lại nói, mình ngồi nhìn gian hàng của chị này: hột gà bỏ đầy trong rổ và bánh mì chất từng lớp cao lên, dòm rất đẹp mắt, vậy là mình ngồi tưởng tượng. Trừ những người bị bệnh gì đó kỵ ăn trứng, thì từ đứa con nít chút xíu đến người già cả, ai mà hổng thích ăn trứng chứ. Mình cũng không ngoại lệ :)). Mai này, có vốn, mình mở quán ăn lấy tên là "Quán Hột Gà" chuyên bán những món liên quan tới trứng. Nhiều lắm à. Hồi đó làm nhà hàng mình biết nà, nào Sunny Side Up, nào Omelet, nào Scrambled Egg, nào Boiled Egg... Rồi Omelet còn phát sinh Omelet Onion, Omelet Ham, Omelet Cheese... Đó là kiểu Âu, còn kiểu Á thì có cả đống món ngon từ trứng nữa.... Ố ồ, thực đơn phong phú, thức ăn ngon, phục vụ nhanh, giá rẻ, trình độ quản lý chuyên nghiệp, lại có nhiều người sẵn sàng sống chết với mình, vậy mình còn chờ đợi cái quái gì mà hông biết lụm tiền nữa ta ơi??? :))

Mơ mộng một chút thì nói vậy thôi. Vô công ty chừng chút xíu lại có người gọi điện kêu mình đi làm cho họ. Mình ái ngại từ chối, nói để giới thiệu nhỏ bạn. Người ta khẳng định chắc nịch: không được, phải em làm mới được, việc đó đâu phải giao ai cũng được... Mình lại hứa qua năm, bởi vì mình biết chắc, năm nay mình hổng muốn làm gì đột phá nữa hết... sắp hết năm rồi...

Dạo này, mình hay mơ mộng thiệt... cũng đỡ lắm... qua được mấy cơn buồn rồi :))


p/s: hổng muốn nói chuyện tiền bạc ở đây, mà hổng nói hổng được, 
ăn một phần ốpla 2 trứng có 10k mà no nê khoái chí, 
nhưng đau bụng vì vá xe có 4 lỗ mà bị quất tới 50k lận. 
hix

Cứ tìm sẽ gặp!

1. Đấu tranh tư tưởng...
Đêm thứ bảy, trời mưa làm mình phân vân không biết có nên đi đâu đó vào ngày mai. Sáng chủ nhật, mới 6g, mình đã tỉnh hơn mình tưởng. Mất nửa tiếng đồng hồ nằm suy nghĩ có nên tìm người bạn đồng hành, mình nhắn cho bạn. Bạn cáo bệnh làm mình mất thêm nửa tiếng đồng hồ phân vân, đắn đo, nghi ngại. Mình phân vân nếu mình đi một mình liệu có gì bất trắc xảy ra hông, chẳng hạn xe hư, tai nạn hay giữa đường gặp bọn cướp giật hà hiếp? Mình đắn đo liệu mình có đủ sức đi mà hổng đủ sức về rồi sao, ai sẽ là người tiếp sức cho mình? Mình nghi ngại rủi mà mình hông có đi tới nơi về tới chốn, nửa đường quay về, bị chúng cười thúi đầu thì sao? :)... Rồi mình tới đứng bên cửa sổ. Gió mát quá. Trời đẹp ghê. Mình không thể nằm dài ở đây, trong bốn bức tường, hết buổi sáng này, hết buổi trưa này, hết buổi chiều này. Mình nhớ Đức Mẹ Bãi Dâu, Mình nhớ cảnh trên núi nhìn xuống biển. Mình nhớ biển. Mình phải đi... Phải đi thôi!

2. Đi...
Gói ghém hành trang và mình lên đường. Xe vừa vô hãng thay nhớt, chỉnh xe cách đó mấy ngày, chắc chắn là ổn rồi. Một bộ đồ đi đường cộng với áo sơmi làm áo khoác, mắt kiếng, bao tay, khẩu trang, nón kết, khăn ướt, chai nước suối, chewing-gum, máy nghe nhạc, máy chụp hình... chỉ có vậy. Dòm mình coi bộ rất gọn gàng và khỏe khoắn. Cộng thêm một lòng quyết tâm và háo hức đến với Đức Mẹ, mong thoát khỏi buồn chán, muốn chinh phục bản thân... mình đã ngẩng cao đầu bước ra khỏi nhà lúc 7g10' của một ngày chủ nhật rất đẹp trời, hông hề mưa cũng hổng hề có giọt nắng nóng nào chạm đến bờ vai gầy của mình hết :))

3. Cứ chạy, chạy mãi...
Mười năm rồi, mỗi năm, mình đều đi con đường này đến nát nhừ. Đường có lúc đẹp, có lúc xấu vì người ta không ngừng đào bới, nâng cấp. Mình đã luôn thấy hào hứng khi xách balo, leo xe máy chạy chạy chạy... nhưng chưa bao giờ mình làm một kẻ độc hành vừa chạy xe vừa nhịp chân theo nhạc như lần này. Mình đã không ngừng lại ở bất cứ quán nước nào để nghỉ chân. Bận đi còn ghé ăn sáng một tí nhưng đến bận về, mình chỉ nghỉ chừng mười phút dừng ở trạm xăng, đổ xăng và đi toilet. Mình cứ chạy, nhắm phía trước mà chạy, nghe nhạc mà chạy, mím môi mà chạy, khóc mà chạy, thấm thía nhiều thứ mà chạy, lạc quan mà chạy, tin tưởng mà chạy...  Mình đã chạy suốt, mất 4 tiếng đồng hồ cho 120km đi và gần 5 tiếng đồng hồ cho 120km về. Mính đã chạy suốt, một mình, khỏe ru và bình an :))

4. Khóc và cười...
Khi qua ngã ba Vũng Tàu, quẹo vô QL51, thấy thiên hạ đùm đề túi xách, balo, vợ con, tình nhân, ôm eo ếch, bỗng dưng mình tủi thân, khóc tả tơi... Khi quẹo xe ra tới bãi Trước, vừa thấy biển, tim mình đập thình thịch như gặp lại người yêu vậy. Mình chạy chậm chậm, chừng 5km/h àh, tháo khẩu trang, hít nhiều hơi thiệt sâu và nước mắt mình cũng ứa ra dạt dào, mặn mà y như nước biển vậy. Thiệt là xúc động! :)... Khi leo lên núi, đứng trước mặt Đức Mẹ, đọc kinh và cầu nguyện, mình thấy có một cái gì đó rất khó tả, làm mình hớn hở, phấn chấn, vui trong bụng lắm... Khi vào Nhà thờ Bãi Dâu, gió mát dữ dội, mình ngồi ở dãy ghế cuối cùng và mình nhớ. Nhớ nhiều kỷ niệm với nơi này, nhớ nhất là mình đã từng được chúc lành, tình cờ, rất nhiều lần ở nhà thờ này. Thậm chí, nhớ cả bài Cha đã giảng trong một buổi sáng, trời cũng đẹp y như hôm chủ nhật này vậy. Và mình khóc... Khóc tối tăm mặt mày. Khóc như đứa con nít..  :))

5. Chụp hình...
Khi lên núi, gặp một đôi bạn trẻ đang nắm tay đi xuống, mình nhờ chụp dùm một tấm hình. Vậy là hai đứa háo hức, đứa làm stylist kêu mình xích qua bên trái, cười lên đi chị, đứa làm photographer thì canh bấm máy. Rồi đứa làm stylist chỉ tay lên núi kêu mình lên trên đây nè, cảnh đẹp lắm, tụi em chụp cho chị. Mình cười cám ơn hai bạn trẻ rồi đi tiếp. Mình lên tới bàn thờ Đức Mẹ, tự chụp rất nhiều ảnh. Mình xuống núi, ăn cơm, lúc về lại nhờ một em giữ xe chụp cho một tấm. Em quýnh lên, em hông có biết chụp chị ơi. Để chị chỉ cho, bấm nút này nè. Rồi hai ba đứa bu lại, canh canh, chụp chụp cho mình :)). Còn đi dọc đường, thấy quá chừng cảnh đẹp rưng rưng luôn mà thiệt tình hổng dám dừng lại nhờ ai đó làm dùm em một pô, sợ sợ...

6. Cay mắt...
Về tới SG, đầu tiên là mình chạy thẳng vô một nhà thuốc, mua chai thuốc nhỏ mắt. Chắc tại mình căng mắt chạy đường xa, trời tối, kẹt xe ba bốn khúc làm cay mắt chịu hông nổi. Cay lắm luôn áh. Bước vô tới nhà, hai con mắt nó đỏ quạch, mở không lên, nước mắt sống chảy dầm dề. Tối đó, mình phải mang lên phòng một thau nước nóng để xả khăn nóng đắp lên mắt... Đắp khăn nóng phê quá, mình ngủ hồi nào hổng hay. Thiệt tình, tối đó, mình đã quất một giấc ngon nhất từ hồi tháng ba năm ấy tới giờ... Không hề mộng mị :))

7. Cứ đi sẽ đến, cứ tìm sẽ gặp...
Quả là người ta nói hổng có sai. Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Mình đã nghi ngại đủ thứ... cho đến khi bước lên xe... Mình đã lấy hết can đảm để đi, không vì ai, chỉ vì mình... Mình đã vượt qua một đoạn đường dài, rất nhẹ nhàng... Mình đã mở mắt ra, thấy được nhiều thứ, sáng ra nhiều điều...Mình đã đi, đã đến, đã tìm, đã gặp! Mình gặp chính bản thân mình :)).

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Phải thư giãn

Bữa nay quả là một ngày dài. Gặp quá chừng người. Nghe quá chừng chuyện. Có quá chừng cảm xúc trái ngược nhau. Không biết bắt đầu kể từ đâu. Không biết nên kể về ai trước. Không biết có nên đi đâu đó, một mình, tĩnh tâm, vào ngày mai... Thôi để mai quỡn quỡn mới tính...

Giờ phải thư giãn cái đã. Đọc cái chuyện này mắc cười nghen, tại hoàn cảnh nghe sao quen thuộc lắm :))

Nằm trên giường, tôi tự hỏi đâu là những bí quyết thành công trong cuộc sống?
Tôi tìm thấy câu trả lời ngay trong căn phòng này:
Quạt đang quay chậm rãi nói với tôi: hãy luôn từ tốn.
Trần nhà gợi ý: hãy cố gắng vươn cao.
Cửa sổ bảo: hãy nhìn ra thế giới.
Đồng hồ nhắc nhở: mỗi phút giây đều quí giá.
Gương khuyến cáo: hãy nhìn lại mình trước khi hành động.
Lịch nhắn nhủ: hãy theo kịp tin tức và thời đại.
VÀ VỢ TÔI NÓI :
- "Ngủ đi cha nội, mai còn đi làm kiếm tiền nuôi mẹ con tôi nữa!"


Và khoái cái comment của một bạn đọc nè: "đúng bản chất của vợ em.. chuyên gia làm mất hứng!!"


Héhéhé, nhớ hồi xưa mình cũng hay giỡn chơi, khoái dìm hàng, và cũng từng được phong chức này: chuyên gia làm mất hứng...


dòm hình em mình cũng thư giãn được mấy phần :))

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...