Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Tháng chín

Tháng chín, thật ra, em rất ổn.

Dù cả tháng chín, gút lại, em chỉ có được một vài thứ đáng để kể.

1. Một công việc cả ngày tất bật, là công việc mà em yêu thích, nơi em tự làm mọi thứ em muốn, tận tâm tận lực không nề hà chuyện lớn chuyện nhỏ. Rồi thì, tháng chín, em cũng được tận hưởng niềm vui nhỏ bé từ thành quả lao động của mình ;)

2. Những buổi tối bận rộn với mấy bạn nhỏ của em là niềm vui thứ hai mà em có được trong suốt tháng chín. Đó là mấy bạn nhỏ luôn trông ngóng em mỗi buổi chiều. Để em tắm rửa, cho ăn cơm, cho chơi game, chở ra công viên chơi xích đu, đi siêu thị, đi nhà sách, ghé ăn kem, mua khoai tây lốc xoáy mỗi đứa một cây, lên phòng em nhảy cà tưng, hí hửng coi dàn đèn Pullman chớp tắt, rồi xếp gối làm nhà, rồi kể chuyện, hát hò, rồi mân cùi chỏ em ngủ khò tới sáng ;).

3. Tháng chín, trong những khoảng lặng lúc nửa đêm thức giấc, em đã rũ bỏ được cái tư tưởng "lỗi tại em mọi đàng". Cái tư tưởng đó nó đã đeo đẳng và làm em khổ sở biết bao nhiêu. Cho nên ba bốn năm nay rồi, người ngoài hông biết, nhìn vô ai cũng nói em "sợ gì? em còn trẻ khỏe lại không vướng bận, thì sợ gì??". Mà nói gì đi nữa, trong thâm tâm em sẽ chẳng bao giờ tiếc-nuối cái khoảng thời gian đó. Bởi, em đã tin, rất tin, sẽ mãi mãi tin câu mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời ;).

4. Nhờ lời cầu xin của em hồi tháng bảy, khi em đi viếng Cha Diệp. Cho nên đến tháng chín này, em được giải thoát khỏi một cục nợ to đùng mà em lỡ dại đưa lưng ra gánh. Mèn ơi, em ớn biết chừng nào khi nhớ tới nhưng khoản tiền lương vừa lãnh ra, lớp bị trừ nợ lớp đem trả nợ sạch nhách, kéo dài dai dẳng hàng tháng này qua tháng khác, năm nay qua năm khác. Em thấy nhẹ nhõm trong lòng mỗi khi nghĩ tới chuyện đó đã chấm dứt nhẹ nhàng, nhanh chóng và sớm hơn em nghĩ. Hổng biết anh có tin hôn, chứ em thì tin, em đã được ơn ;).

5. Em quyết tâm bỏ qua, không nhắc không nhớ những chuyện nhỏ nhặt làm em phiền lòng nữa. Anh sẽ ủng hộ em chứ?

6. Anh nghĩ coi, em biết lao động kiếm tiền, có công việc mà em ưa thích, có những đứa trẻ đáng yêu làm bạn, có một chỗ dựa đáng tin cậy, có một chỗ ngủ ấm êm, có tư tưởng tự do, em có thể làm mọi điều em thích, không vướng bận, không nợ nần, không oán hận... Thì, cớ gì mà em không ổn?

Em vô cùng ổn.

Anh yên lòng nha ;)

Tạm biệt tháng chín của em.


Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Hữu hạn

Em vừa đọc Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân (PLA).

Những câu chuyện đời đơn giản bình thường và những trích dẫn sâu sắc đã khiến quyển sách rất ý nghĩa và thú vị, đối với riêng em. Có rất nhiều điều, tuy không mới mẻ, nhưng rất đáng để em suy ngẫm. Em đã đọc một mạch hết quyển sách trong hai buổi tối, nhưng có lẽ là sẽ còn đọc đi đọc lại để có thể ngấm sâu hơn.

Không hẳn là ám ảnh, nhưng, em cứ nghĩ ngợi hoài tới hai chữ hữu hạn khi đọc tới những trang cuối. Chính xác là nghĩ tới sự hữu hạn của bản thân em.

Một cô bạn của PLA, ... mỗi khi có chuyện buồn hay cảm thấy mình trống rỗng, thường đến tiệm làm đầu và đổi một kiểu tóc mới. Dài thành ngắn, thậm chí ngắn thành dài, thẳng thành xoăn tít và đôi khi ngược lại. Dường như kiểu tóc có tác dụng phi thường đối với phụ nữ, ngay sau khi ra khỏi đó, cô biến thành một con người khác hẳn. Không chỉ về ngoại hình, mà còn trạng thái cảm xúc... Là em cũng vậy đó.

Cô bạn đó nói... cảm xúc của chúng ta là thứ hữu hạn. Và khi đến tột cùng của một cảm xúc, nó phải đổi sang một trạng thái khác. Hỷ nộ ái ố đều như vậy cả. Có người chờ đợi sự thay đổi đó một cách thụ động. Còn mình, mình biết mình có thể chủ động thay đổi một cảm xúc khi đã tới hạn... Là em cũng vậy đó.

Và PLA đã đồng tình... Cảm xúc của chúng ta là hữu hạn. Hết ghét, đến yêu. Hết giận, đến thương. Hết vui, đến buồn. Qua thất vọng, là hy vọng, và đôi khi trở lại tuyệt vọng. Các cảm xúc quay vòng với bất cứ ai. Nếu sống thành thật, chúng ta sẽ như một con tắc kè hoa, đổi màu da theo cảm xúc của mình... Là em cũng vậy đó.

Và em còn đọc được điều này... Khi là con người, chúng ta phải trải qua những biến cố mà sau đó, ta cần thời gian để ngẫm nghĩ, đối diện với chính mình, nạp lại năng lượng, thay đổi cảm xúc, tràu dồi trải nghiệm của bản thân. Là con người, đôi khi chúng ta nhận ra rằng mình cần dừng lại. Rất nhiều khi, dừng lại khó hơn là đi tiếp. Nhưng dừng lại để thay đổi, để rẽ qua một hướng mới, là điều cần thiết. Dừng lại, để không bị trôi theo quán tính, hay bị cuốn đi bởi ảo tưởng... Là em cũng vậy đó.

Rất nhiều khi, em đã đi đến tận cùng của nỗi tuyệt vọng, đã thấy sự tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Là lúc em biết mình nên dừng lại. Bởi dừng lại, luôn là điều tốt nhất cho em. Em chưa từng ảo tưởng về bản thân mình. Càng không bao giờ ảo tưởng về một kết cục hoàn hảo nào đó. Em biết mình hữu hạn. Những cảm xúc của em cũng hữu hạn. Cho nên, em đã từng viết...

Khi buồn thúi ruột, em sẽ lại lặn sâu, trốn biệt, không gặp ai, tắt điện thoại, làm thinh, chẳng kêu gào, không manh động... Em cứ đóng cửa khóc cho tối tăm mặt mày đi, cứ tự hành hạ mình cho nhiều vô, cho xứng với nỗi đau của mình, cho tan xương nát thịt, cho rã rượi, cho mỏi mòn...
Một ngày, hai ngày, ba ngày... 

Cho đến khi kiệt sức...
Rồi em sẽ đến đứng bên cửa sổ, nhìn ra con đường nhộn nhịp ở xa xa, đưa cả mái tóc của mình ra mà hóng gió mát, hít một hơi thở sâu, mỉm cười với không khí... Rồi em sẽ mặc một bộ đồ màu xanh, dẫn xe ra khỏi nhà, và lại cười thật tươi với người ta....
Rồi... khi buồn thúi ruột... nữa, em sẽ lại lặn sâu, trốn biệt, không gặp ai, tắt điện thoại, làm thinh, chẳng kêu gào, không manh động...


Cho nên, những cảm xúc của em trên blog này, những vui buồn, lan man, lọng cọng... là những trải nghiệm của chính em chứ không phải ai khác. Vì hữu hạn nên nó chỉ là nhất thời.

Nó không chỉ để chia sẻ với ai đó, hay để vơi bớt buồn đau, mà còn để cho chính em, khi cảm thấy đang lạc mất chính mình, em sẽ đọc lại... Để thấy mọi cảm xúc chỉ là hữu hạn.

Thì thôi, vội vàng làm chi, hả anh?



Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Ngắn thôi (19)

"Ai cũng có thể bỏ cuộc, đó là điều dễ nhất trên thế giới. Nhưng để vững tâm ngay cả khi tất cả mọi người sẽ thông cảm nếu bạn suy sụp, đó là sức mạnh thật sự." - (Khuyết danh)



Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Ra rìa

Anh biết hôn, nếu hồi tháng tám, thằng Hiển em em được lên chức anh hai, thì tháng chín này, nhỏ Kachi cháu em lại được lên chức chị hai. Hai đứa chộn rộn khoái lắm. Có điều, hễ mười người thì hết tám người nói tụi nó sẽ bị ra rìa!? Sao lại ra rìa hả anh? Sao người ta lại thích dòm ngó phản ứng của một đứa trẻ, hơn là chia sẻ niềm vui với nó, khi nó có thêm đứa em? Sao có thêm đứa em lại đồng nghĩa với việc nó bị ra rìa? Biết đó chỉ là lời nói chơi, nói cho vui... Nhưng ngộ ghê, chính em, chứ hổng phải hai đứa nó, ít nhiều cảm thấy hơi bị tổn thương vì nghe hai chữ "ra rìa" đó nha ;)

Anh cũng biết đó, hai cái đứa này ở trong xóm ngoại giao tốt lắm, cho nên, từ bữa lên chức, đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của bà con lối xóm. Có rất ít người nói tụi nó "sướng, có em nha". Mà hầu như ai gặp mặt cũng ghẹo "thôi rồi, kể từ nay em đã bị ra rìa!". Thằng Hiển lớn rồi hổng nói, nó cười cười hông trả lời, nếu bị chọc quá thì nó nói lại, nó kể vanh vách có ai có ai thương nó. Còn nhỏ Kachi thì ngơ ngác, em chắc là nó chưa hiểu hết hai chữ đó, nó cũng hổng phản ứng gì. Chỉ có cô ba nó đỡ đạn dùm. Nghĩa là với ai quen thân, thì cô ba ôm nó vào lòng trả lời "hổng có đâu, có cô ba thương con nè, bà nội thương con nè, ba mẹ cũng thương con nhất". Còn với ai hổng thân, cô ba cười cười dạy nó nói "con trả lời đi: không bao giờ, con không bao giờ ra rìa!". Ai chọc dai quá, cô ba lắc đầu nhẹ nhàng thôi "đừng có nói zậy, nó buồn, tội nghiệp..." ;).


Từ chuyện của con trẻ, em ôn lại chuyện của mình. Thói đời, người ta vẫn nghĩ rất đơn giản khi buột miệng nói một đứa trẻ, hay tệ hơn là một ai đó, bị ra rìa. Chẳng cần quan tâm người bị ra rìa đó cảm thấy thế nào? Anh thử nghĩ coi, bị ra rìa, thì có gì mà vui? Và chắc là ai cũng hiểu, bị ra rìa, thì có gì mà hay ho đâu chứ hả? Vậy mà, ngày nào em cũng nghe ra rả chuyện ra rìa với lại ra rìa. May là hổng có ai nhớ, em cũng từng là một kẻ bị ra rìa ;).

Nói thiệt chớ, đôi khi, em cũng muốn nổi quạu. Nhưng vốn bản tánh lạc quan, em chỉ muốn cười nhạt. Hổng lẽ bây giờ em vỗ ngực xưng tên "em nè, em cũng đã từng bị cho ra rìa nè, thì sao thì sao?". Hổng lẽ bây giờ, em đi lý sự đôi co với những người đã trót vô tâm vô tình với em?? Rằng, "ra rìa" có cái giá của "ra rìa"! Chưa chắc bây giờ người bị "vô rìa" sung sướng bằng người được "ra rìa" nha anh ;).

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Hồng Ân

Chiều thứ bảy, nhà em đã có thêm một thành viên mới đó anh. Bé Somei, em gái nhỏ Kachi, hổng có giống chị hai nó mà giống bà nội y khuôn ;). Em vô thăm, chộp được tấm hình lúc nó đang ngáp, thấy cưng gì đâu ;)


Giờ, em với nhỏ Kachi như hình với bóng. Hai cô cháu ngủ chung cả tuần rồi. Nửa đêm thức giấc thay tả, pha sữa cho nó riết ghiền. Hổng có lần nào mà em ngủ lại được liền, phải nằm trằn trọc cả tiếng sau mới ngủ. Ơn Chúa, trong những thời khắc ngắn ngủi tĩnh lặng đó, em ngộ ra được nhiều điều. Bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất cho đến những chuyện lớn lao. Xâu chuỗi lại, tất cả mọi sự, thêm một lần nữa, khiến em tin rằng Chúa đã an bài mọi thứ. Tốt cho em, và cả cho những người khác. Lúc này đây, em thấy dễ chịu và thanh thản. Còn anh, chỉ cần có đủ niềm tin, nhất định anh sẽ thấy điều anh tin, và, gặp điều anh muốn tìm kiếm ;).



Hổm rày, em lại tuyển nhạc mới, thì phát hiện ra giọng hát của bạn Hồng Ân. Wow, bạn ấy hát Thánh ca rất tuyệt nha anh. Giọng khỏe, tròn đầy và tràn trề cảm xúc. Tưởng phát hiện của em là mới, ai dè Má nói biết bạn này lâu lắm rồi. Còn kể vanh vách bạn này xuất thân từ đâu, hay hát chương trình nào, mặt mày tướng tá ra sao nữa ;). Bữa giờ, ngày nào em cũng nghe playlist của bạn ấy. Cứ như là liều thuốc cho trái tim zậy ;).

Em còn có vài điều mới mẻ muốn khoe nữa, mà thôi, cứ từ từ, nghen anh ;).

hồng ân Chúa như mưa như mưa,
rơi xuống đời con miên man miên man....

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...