Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Tháng sáu


♫ Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt, 
trời không mưa, em cũng lạy trời mưa...♫

Tháng sáu trời mưa, thêm cơn bão Rumbia nên trời nổi gió lồng lộng. Mình, nổi hứng, muốn tổng kết cái tháng sáu của mình. Kể ra cũng lâu lắm rồi, sau giờ làm việc, về nhà, mình hầu như không còn hứng thú rờ tới cái laptop của mình nữa.

Tháng sáu này, nếu gặp ngoài đường, bạn sẽ không bao giờ nhận ra MX mình đâu. Đầu bù tóc rối, quần lửng dép lê, khẩu trang áo khoác luộm thuộm. Thêm một đống hàng hóa chất đằng trước cột đằng sau. Thân gái dặm trường mê mải. Buổi sáng đã loay hoay một mình ở cửa hàng làm một tá chuyện, còn có buổi chiều, tranh thủ chạy một vòng giao hàng cho một khối chị em đặt qua điện thoại. Ta nói, quần quật như con lật đật dzậy, nhưng mà dzui :)

Tháng sáu này, mình đối mặt với một vụ rắc rối trên một diễn đàn mua bán khá nổi tiếng. Lúc đầu mình chỉ coi là chuyện nhỏ, thêm thằng em xía vô, thành ra chuyện lớn. Nói qua nói lại rồi kéo thêm nhiều người ngoài cuộc vô bình phẩm đủ thứ. Đúng là dư luận trái chiều. Nếu mà bàn cãi ai đúng ai sai thì dài dòng vô tận. Mình bây giờ, sống đủ lâu rồi, chỉ muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không thôi. Nên nhịn. Chỉ cần một cú điện thoại nói chuyện đàng hoàng đúng lý lẽ, mọi việc được dàn xếp êm ru. Thằng em mình tuổi trẻ háo thắng, nó cự mình tại sao phải xin lỗi người ta, làm dzậy là mình tự nhận mình sai cho người ta thắng à. Mình trả lời nó rằng bản thân mình không hề thấy dzậy. Thắng thua rồi để làm gì. Chị mày chỉ muốn lùi một bước cho trời cao đất rộng thôi, có mất mát gì đâu, coi như mình có thêm một bài học kinh nghiệm cho mình thôi cưng :).


Tháng sáu này, mình đi dự hai cái đám cưới họp mặt đông dzui. Một em đồng nghiệp cũ cưới vợ và một chị đồng nghiệp, cũng cũ, cưới vợ cho con trai. Gặp lại vô vàn bạn cũ. Dzui thiệt là dzui. Đi mừng chị bạn làm sui thì còn giữ thể diện cho chị sui chứ đi đám của thằng em làm bartender cũ thì thôi quậy hết biết. Đi đám buổi trưa mà 10g30 sáng mình đã đi, đến hơn 5g chiều mới về tới nhà. Qua nhà sếp D. ngồi chơi một hồi rồi kéo nhau đi đám cưới, xong lại kéo qua quán cafe nhà sếp P. chơi cả buổi. Bữa đó, mình mặc cái đầm suông màu xanh lá mua ở shop của chị Th. từ hồi năm kia năm kìa lận. Đầm cổ tròn sát nách đơn giản, cái kiểu không bao giờ lỗi mốt đó. Mấy bạn khen mình dạo này trẻ đẹp sáng láng quá trời :). Bạn K. vừa về tới nhà gửi qua viber liền mấy tấm hình. Ai cũng tươi như bông đẹp như tiên dzậy nhưng mà quậy thấy ghê. Dòm hình cả đám loi choi quá hổng thể post lên được :).

Tháng sáu này có một buổi sáng cúp điện, mình đóng cửa hàng đi gặp anh V., cái anh trai trong entry Cuộc gọi nhỡ. Hai anh em uống cafe ăn sáng, tám tới ăn trưa luôn, mém có thêm bữa ăn chiều nữa nếu như không có khách hàng gọi mình liên tục. Cười bể bụng. Phải nói là lâu lắm rồi, hai anh em mình mới ngồi với nhau nhiều chuyện dữ dzậy. Thoải mái nói, thoải mái cười. Cuối buổi, anh V. vừa cười hả hả vừa công nhận "anh khoái cái điệu bộ kể chuyện và cách dùng từ của em lắm nha X." <hehe>. Nhưng bữa đó, hai anh em mình không chỉ tám chuyện chơi. Biết mình đương xuôi chèo mát mái với cái kế hoạch B của mình nên anh V., dân làm du lịch chuyên nghiệp có gần hai chục năm trong nghề, còn ngỏ ý mời mình liên kết với ảnh thực hiện cái kế hoạch C bên du lịch :)

Tháng sáu này, hai má con mình lại say sưa coi phim Gia đình bồ công anh đang chiếu trên tivi lúc 10g30 tối. Phim có lời thoại hay, diễn viên nhập vai khá hay, nói về những câu chuyện đời thường rất hay. Tóm lại đó là một bộ phim HQ hay. Đáng để một tuần hết năm bữa, hai má con mình thức khuya lơ khuya lắc coi tới hơn 12g đêm mới đi ngủ :)

Tháng sáu này, mình chắc tăng cân không ít bởi mấy chị em mình có thói quen mới: sau một ngày làm việc vất vả, tối tối lại kéo nhau cả đám đi ăn ăn uống uống. Mình dạo này toàn thèm món bắc, ai rủ đi ăn là chỉ có đề xuất bún đậu, chả cá lã vọng hoặc phở bắc. Mẹ em Hiển thì mê món lẩu kim chi trong mấy quán mì Hàn Quốc, thêm món tàu hủ đá ở góc TĐ-LTT. Mẹ con nhỏ Thỏ thì khoái qua quận tư ăn bún thái với món bánh bèo huế bên trường LTV. Bé Lộc thì mê pizza với beefsteak. Mẹ nhỏ Kachi thì lúc nào cũng kêu thèm bánh flan đệ nhất sài thành bên BV. Ở đó còn có món chân gà với bạch tuột nướng, vừa ăn vừa ngắm mấy bạn tây balo đi lên đi xuống tấp nập rộn ràng :). Đó là chưa kể bạn A. của mình suốt ngày thèm lẩu cá kèo, mới tuần rồi ăn liên tiếp hai ba bữa lẩu. Mới hồi tối này, nhằm ngày cuối cùng của tháng sáu trời mưa lất phất, A. lại rủ mình qua nhà ăn lẩu đầu cá hồi nấu măng chua. Nhà chật, người đông, cái lẩu để giữa nhà bốc khói thơm phức, thiệt là ấm cúng :)


Tháng sáu này, mình dường như đã tìm lại được một số thứ mà mình đã lỡ tay đánh mất từ lâu. Nhưng mà... nhất thời mình chưa muốn thổ lộ đâu...

Tháng sáu này, có nhiều việc, chỉ cần mình để ở trong lòng mình là được :)


Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Smile, Play, Love

... only love can stay.

mỗi lần nghe mình nói chở đi bơi, 2 chú cháu nó bất kể đang ngủ, nghỉ,
nằm, ngồi, đứng gì cũng bật dậy như lò xo nhảy lưng tưng ;D
dẫn 2 chú cháu đi Yippee chơi, vừa vô cửa, chú Hiển nhanh chân chạy mất tiêu :)
& dẫn 2 chú cháu đi ăn ở lề đường Bùi Viện thì cô Hai, cô Ba, chú Hiển mải mê
gặm chân gà, bỏ mặc nhỏ Kachi ngồi uống trà đá ngắm người qua đường :)
chú Hiển rất là mê cái quán cafe sân thượng này, hễ đi ngang qua là nhắc :D
bao nhiêu phở đối với con cũng thơm ngon tới giọt cuối cùng :)
em Hiển nhà mình đích thực là thổ địa trong Sở Thú nha :)
mình khoái ngắm cái khoảnh tường nhỏ này :)


Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Smile, Pray, Love

 Hãy cười lên, trông bạn sẽ đẹp hơn.
Hãy cầu nguyện, điều đó sẽ giúp bạn mạnh mẽ.
Hãy yêu, và bạn sẽ tận hưởng cuộc sống một cách tuyệt vời hơn.

(st)

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Đức tin là một món quà (3)

 

Xem Đức tin là một món quà (1)
Xem Đức tin là một món quà (2)

Nếu ai đó nghĩ rằng, theo Chúa, gia đình tôi sẽ tràn ngập may mắn, giàu có, cầu được ước thấy thì họ đã sai rồi. Con đường mà gia đình tôi đã đi, từ giờ phút theo Chúa, đầy dẫy những khó khăn gian khổ chông gai. Vượt hết những gian nan này lại đối mặt với những thách thức khác. Thứ duy nhất mà Chúa cho tôi chính là niềm tin, đủ để tôi vượt qua được những gian nan đó. Và bình an, đủ để khi nhìn lại, tôi thấy hạnh phúc khi được làm con của Chúa.

Tôi đã từng nói nếu ly hôn, tôi chỉ thấy lấn cấn trong lòng duy nhất một điều là tôi sẽ bị phán xét lương tâm trước mặt Chúa, đấng mà tôi hằng yêu mến. Và quả nhiên, tôi đã trải qua những ngày dằn vặt đau đớn, khổ sở khủng khiếp. Vì, chính chúng tôi, chứ không phải ai khác đã cam tâm làm trái với điều mà Chúa đã răn dạy "sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly"

Tôi đã quỳ trước mặt Chúa hàng trăm vạn lần để nài xin Chúa cho tôi biết, vì sao chính Chúa đã chúc lành cho hôn nhân của chúng tôi mà giờ lại để chúng tôi phân ly? Dường như Chúa đã chẳng lắng nghe lời nài xin tha thiết của tôi. Nửa năm trời sau ngày ly hôn, ngày nào tôi cũng đi lễ nhưng không hề lên rước lễ. Tôi đến nhà thờ, ngồi một góc dự lễ, khóc rưng rức, qua nhà chầu đọc kinh, khóc tối tăm mặt mày, rồi về. Tôi đi xưng tội trước lễ Phục sinh, xếp hàng cả tiếng đồng hồ chờ đợi đến lượt, để rồi Cha ngồi tòa giải tội nói với tôi những câu mà cả đời này tôi không bao giờ quên. "Vì sao con ly hôn?... Tụi con cưới nhau bao lâu rồi?... Mới có mấy năm mà con đã bỏ cuộc sao?... Cha không thể giải tội cho con, con hãy về làm lành với chồng con đi!". Buổi chiều hôm đó, tôi ngồi ở hang đá Đức Mẹ khóc suốt mấy tiếng đồng hồ không nín được. Rồi những ngày sau đó, tôi còn khóc cả trăm lít nước mắt, chỉ mong mình có thể hiểu được thánh ý Chúa.

Ngày lại ngày trôi qua...

Tôi đã tin rằng, chỉ có Chúa mới biết được tôi đã cố gắng hết sức mình như thế nào.

Tôi đã tin rằng, không ai có thể thấu hiểu và xoa dịu được nỗi đau của tôi ngoài Chúa. Chính Chúa đã gửi cho tôi những người chị em tốt để làm bạn tốt của tôi lúc gian nan. Chúa đã cho tôi một gia đình lúc nào cũng sẵn sàng giang tay bao bọc tôi lúc khó khăn. Chúa sắp xếp lại cuộc đời tôi. Chúa dạy cho tôi những bài học sống động về yêu thương và tha thứ. Chúa mở mắt cho tôi thấy nhiều điều hay, mà nếu còn trong chăn êm nệm ấm, chắc gì tôi đã nhận thấy. Cho đến giờ phút này nhìn lại, tôi đã và vẫn tin một niềm tin như thế. Tôi biết ơn tất cả những gian nan thử thách mà Chúa đã gửi đến cho tôi. Tôi đã không còn oán ghét bất kỳ ai hay tự dằn vặt bản thân mình nữa.

Có không ít người thắc mắc vì sao những người tin Chúa và mộ đạo như chúng tôi lại ly hôn? Thật ra thì câu trả lời đơn giản thôi... Vì chúng tôi là con người, không phải là thánh nhân. Vì bản thân tôi cũng đã có lúc hết sức lầm lạc. Và vì chồng tôi, anh ấy cũng có lúc yếu đuối sa ngã. Cho đến giờ phút này nhìn lại, tôi chỉ có thể nói như thế :). Nhưng, những trải nghiệm mà tôi đã có, cho tới lúc tôi viết những dòng này, là những trải nghiệm vô cùng quý giá đối với bản thân tôi. Tôi tin rằng, chồng tôi, anh ấy cũng đã có được những trải nghiệm quý giá cho riêng mình. Chúng tôi vẫn là những người bạn tốt nhất của nhau khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe... :)

Tôi đã không còn là người chỉ tin vào bản thân mình và những điều tận mắt thấy. 

Tôi tin mọi thứ Chúa đã an bài.

-------------------------------------------------------
*Tựa đề "Đức tin là một món quà" trích từ câu nói của giáo sư Robert Langdon trong phim Angels vs Demons, một bộ phim tôi cùng chồng coi ở Galaxy lâu lắm rồi, không hiểu sao vẫn nhớ hoài câu này...
*Tôi vẫn thích gọi anh ấy là chồng, vì xét cho cùng, trước mặt Chúa, tôi chỉ có một mình anh ấy là chồng thôi. Thêm một chữ "cũ" nữa ở phía sau thì cũng dễ thôi, nhưng tôi không thích :)

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Đức tin là một món quà (2)


Xem Đức tin là một món quà (1)

Cũng trong buổi trưa hôm đó, nói chuyện điện thoại xong, tôi đi ăn cơm chay một mình ở gần nhà. Vừa ăn vừa mải mê suy nghĩ nên không hề để ý đến xung quanh. Còn nước mắt ngắn dài nữa. Đến khi gọi tính tiền thì chị bán cơm nói có anh kia đã trả tiền cho tôi rồi. Nhìn theo hướng chị ấy chỉ thì thấy mấy anh cán bộ phường bận đồng phục ngồi ăn bàn bên kia. Một anh đứng dậy đi về phía tôi vui vẻ nói chuyện cứ như là thân nhau từ lâu. Anh này, tên Th., cán bộ phường, làm bên văn hóa thông tin. Anh ấy khi đó là một hung thần đối với vợ chồng tôi khi chúng tôi mở một cửa hàng vi tính trong khu vực mà không biết điều với anh ấy. Thích thì tới kiểm tra, buồn thì hăm he đòi đóng cửa, thái độ lúc nào cũng hách dịch, lớn tiếng cứ như thù hằn với tụi tôi tự đời nào. Ít nhất có hai lần tôi đã tranh cãi nảy lửa với anh ấy. Tụi tôi mất ăn mất ngủ cũng vì anh ấy. Vậy mà từ cái buổi trưa trả tiền cơm cho tôi, mỗi lần gặp lại, anh ấy đều vui vẻ hỏi han, cũng không thèm tới cửa hàng kiểm tra, làm khó hay hạch sách gì nữa :).

Chúa còn làm biết bao điều kỳ diệu để từ ngày hôm ấy, tôi bắt đầu tin một niềm tin mãnh liệt.

Tôi cũng muốn nhắc lại rằng, tôi tự hào vì ông bà nội và các cô chú của tôi đều là những con chiên ngoan đạo của Chúa. Sau này, đến lúc cảm nghiệm được tình yêu của Chúa, cũng là lúc tôi cảm nghiệm được nỗi lòng day dứt của ông bà nội trong những năm tháng dài, khi ba tôi bỏ Chúa... Ba tôi lấy má tôi, sống trong thời khổ ải sau ngày giải phóng, làm phép Hôn phối nhưng ba tôi không giữ đạo cũng không sống đạo nữa, khiến cho má tôi và ba đứa con đều không biết Chúa là ai. Cho đến khi biết tôi lập gia đình với người có đạo, nhà bên nội tôi mừng lắm. Nhưng thiệp cưới của tôi cũng không ghi tên Thánh của ba tôi, điều đó khiến tôi ray rứt nhiều và tôi hiểu nội tôi chắc cũng buồn khi cầm thiệp... Và có lẽ ở trên nước thiên đàng, chắc ông bà nội tôi cầu nguyện cho gia đình tôi nhiều lắm nên đến khi bắt đầu có tuổi, lá rụng về cội, ba tôi hay trầm ngâm nhớ ông bà nội và kể về thời xa xưa, khi ba tôi làm giúp lễ suốt tuổi niên thiếu ở Nhà thờ Chánh tòa LX. Lúc sắp mất, ba còn biết an ủi đám con cháu đừng khóc bởi "mọi sự Chúa đã an bài." Và cho đến tận phút cuối, ba tôi cũng đã được trở về bình an trong nhà Chúa.

Má tôi sau biến cố tai nạn của em tôi đã đi học lại giáo lý và trở lại nhà thờ. Má đã biết đặt niềm tin trọn vẹn vào bàn tay quan phòng của Chúa. Vì tin, má đã không còn cáu gắt, lo lắng cơm áo gạo tiền hay buồn phiền các con như hồi trước nữa. Má đã trở thành một con chiên ngoan đạo từ lúc nào. Má tham gia sinh hoạt với các cô trong nhà thờ, đi đọc kinh, đi hành hương, nấu cơm cho các cha trong nhà xứ, nấu bếp ăn từ thiện của nhà thờ... Má đi đâu, làm gì rồi cũng về kể cho mấy đứa con má nghe. Anh em tôi ít nhiều đều cảm nhận được niềm vui bình an, chia sẻ và sẵn sàng phục vụ của má.

Và cho đến giờ phút này, khi khoe về một trong những kỳ tích mà Chúa đã làm cho gia đình tôi, tôi luôn quả quyết rằng chính Chúa đã cứu cuộc đời của anh hai tôi. 

Anh hai tôi là một người nghiện trên dưới mười năm. Hầu hết những người bạn chơi cùng thời với anh đều đã qua đời vì sử dụng ma túy quá liều hoặc vì AIDS. Những ngày em tôi gặp nạn cũng là những ngày anh bị bắt đi trại cai nghiện. Ba năm lao động ở vùng rừng núi xa xôi, dù khó khăn cách trở, má tôi tháng nào cũng lặn lội đi thăm nuôi. Má tôi đi thăm, tâm sự nhỏ to, khuyên nhủ đủ kiểu. Và nhờ ơn Chúa, anh hai tôi cũng có ngày trở về lành lặn bình an. Anh đi làm siêng năng cần mẫn trong cửa hàng vi tính của vợ chồng tôi. Sau một vài lần về quê nội chơi, dù không có ai tác động nhưng tự anh nhìn thấy cách sống lạc quan vui vẻ của các cô chú tôi, trở về nhà, anh nói Má dẫn anh qua nhà thờ xin cho anh học giáo lý. Khỏi phải nói, má tôi mừng hết biết. Những ngày anh đi học, được sự động viên của gia đình và Cha dạy giáo lý, anh cũng tham gia các hoạt động của nhà thờ. Tôi vẫn nhớ cái lúc nhìn Cha rửa chân cho anh trong thánh lễ tiệc Ly năm đó, mấy má con tôi đã xúc động trào nước mắt.

(còn nữa)

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...