Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Bài học của Xuân (4)

Mình có 7 điều muốn nói với mình, nhắc mình và động viên mình :)

1. Làm việc miệt mài có 3 điều lợi. Thứ nhất là mình chẳng còn thời gian suy nghĩ vẩn vơ hay than thân trách phận. Thứ hai là mình phần nào khắc phục được hậu quả vô cùng nặng nề của cơn bão số tám vừa quét qua đời mình. Thứ ba, mình thấy mình còn hữu ích cho đời và cho người, điều này là quan trọng nhất.

2. Suy nghĩ đơn giản cũng có 3 điều lợi. Thứ nhất là mình thấy tinh thần thoải mái hơn, mình có thể ăn ngon mặc đẹp ngủ yên. Nếu tinh thần thoải mái thì thể xác cũng nhẹ nhàng, thân tâm an lạc, đó là điều lợi thứ hai. Thứ ba, suy nghĩ đơn giản chính là bạn rất thân của suy nghĩ tích cực, điều này với mình cũng quan trọng vô cùng.

3. Mình có một vài người Bạn tâm giao. Bạn đúng nghĩa Bạn. Mình trân trọng yêu quý tất cả họ, những người Bạn, những người Chị Em của mình. Một bữa chiều đông đúc ồn ào, ngồi một mình ở quán nước ngã tư ĐBP-CMT8, mình nhẩm đếm một hai ba bốn năm... Ít nhất có năm người Bạn sẵn sàng lắng nghe mình, sẵn sàng khóc cười với mình, sẵn sàng thắp sáng cho mình một hai ba hy vọng. Như hôm kia, như hôm qua, như hôm nay :)

4. Tối nay, ở một quán bên đường, mình đã nói với bạn: thứ mình cần duy nhất lúc này chính là sự kiên nhẫn. Phải! Mình thật sự rất cần kiên nhẫn! Kiên nhẫn, kiên nhẫn hơn, kiên nhẫn hơn nữa. Với người và cả với chính mình.

5. Chị nói chị không cần mình gửi quà sinh nhật tháng 11 cho B. Ý chị là mình không được gửi quà sinh nhật cho thằng nhỏ. Sợ mình tốn tiền. Bởi chị biết chắc mình sẽ gửi quà dù có đến bữa tiệc hay không. Mình hỏi "tại sao không?". Chị nói "không... là không". Mình cũng nói "không... em không hứa à". Ý mình là tại sao mình không được tặng quà sinh nhật cho người mà mình thương chớ?? Một  món quà dù nhỏ dù lớn cũng sẽ làm cho người nhận nó thấy dzui. Cả người tặng, là mình, cũng dzui lây thì cớ gì phải hà tiện chứ hả?? Chưa nói là món quà kỳ này mình tặng sẽ làm cho thằng nhỏ năm tuổi đó dzui biết chừng nào. Mà lỡ như nếu nó không dzui thì cũng có thằng em một tuổi rưỡi của nó dzui dùm, chị lo gì :)

6. Chủ nhật rồi mình có nguyên ngày thả lỏng người khi nằm dài trong phòng Má. Mở nhạc thiệt lớn, đóng kín mấy cái cửa, nhắm mắt, nghe thấm thía. Trùng hợp chiều hôm đó, đi Lễ, nghe Cha giảng một bài cũng hết sức thấm thía về cái sự nhắm mắt và mở mắt của con người. Nhắm mắt lại, đôi khi, người ta còn thấy rõ hơn những gì mà họ không thể thấy khi mở mắt to trao tráo. Mình đã mất cả ngày hôm sau để nghĩ về điều đó, một cách đơn giản, nhưng thấu đáo... và thấm thía.

7. Mình nhất định phải tin vào trực giác của mình!





2 nhận xét:

  1. 2. Suy nghĩ đơn giản không phải là điều dễ làm Xuân ơi.

    7. Chị cũng tin vào trực giác.

    Trả lờiXóa

cám ơn bạn đã ghé qua blog này.
sự hiện diện của bạn (ở đây) là niềm vinh hạnh cho (MX) tôi ;))

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...