Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Đôi khi

ngắn thôi (2)... và rời rạc (5)

Đôi khi, thấy ký ức của mình thiệt tàn nhẫn...
Đôi khi, chạy xe ngoài đường, đi giữa phố chợ, trong biển người đông đúc, mà sao, thấy mình đơn độc, ngột ngạt dễ sợ!?
Đôi khi, bị chìm lỉm giữa hai xúc cảm: thật/ảo, phải/trái, buồn/vui, mơ/tỉnh... không biết đường nào mà lần.
Đôi khi, còn bần thần cả người vì một sự im lặng cố tình & nhiều lời nói vô tình của người khác.
Đôi khi, chới với...
Đôi khi, cười nhạt...
Đôi khi, sực tỉnh, biết chắc rằng, sẽ ổn thôi, tất cả mọi thứ...
Biết, mình, chắc chắn, sẽ ổn, mọi thứ...

2 nhận xét:

  1. Tôi biết bạn chắc chắn sẽ ổn mọi thứ.
    Theo mình thì mọi chuyện đều cần thời gian, cứ để mọi thứ tự nhiên, rồi đến một thời khắc nào đó, bạn tự thấy năng lượng quay trở lại, tự thấy mọi chuyện thật nhỏ bé, và bạn hào hứng với cuộc sống.
    Be strong!

    Trả lờiXóa

cám ơn bạn đã ghé qua blog này.
sự hiện diện của bạn (ở đây) là niềm vinh hạnh cho (MX) tôi ;))

Xem thêm:

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...